Chương 187

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 187

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dương vật ở bên trong âm đạo ấm áp mà thao cắm, tung hoành trong huyệt mềm mại mà phát điên.

“Thật là khó chịu.” Bạch Dương hô hấp cực nhanh, khóc kêu cầu cô: “Anh thật khó chịu Tiêu Tiêu, trái tim đập rất nhanh a, chịu không nổi, anh không khống chế được, thực xin lỗi, nhịn một chút.”

Đầu cô không ngừng bị hắn cắm mà xe dịch hướng lên trên , thiếu chút nữa là va đạp với đầu giường, sắc mặt ảm đạm, gia khổ giơ cổ lên nổ lực hô hấp.

Bụng bị đâm đến biến hình một chút, bụng nhỏ gầy chỉ cần một bàn tay của hắn là có thể che giấu.

“Bạch Dương……”

Vì đau mà thanh âm có chút — ách–, chóp mũi thở ra hô hấp nóng bỏng, thanh âm nị nị gọi tên của hắn, nhiệt độ cơ thể chỉ tăng chứ không giảm .

“Em muốn bức tử anh sao!” Hắn đem hàm răng cắn chặt, khẩn cầu cô: “Đừng lên tiếng, không muốn anh thao hỏng em, thì đem miệng đóng chặt lại cho anh!”

“Tôi đau…… A, tôi đau, Bạch Dương, tôi cầu cậu, sẽ rách mất.” Tiêu Trúc Vũ bắt lấy cánh tay đang dùng sức của hắn , móng tay cắm vào tạo ra dấu vết, tay ở trên từng đường gân xanh nhô lên của hắn, dùng sức cắm sâu đến mức chảy máu.

Đáng tiếc hắn đang ở điểm mấu chốt, cho dù là trời sụp đất nứt cũng đừng mơ tưởng ngăn cản gián đoạn chuyện của hắn.

Tình dục làm mặt hắn nhiễm ửng hồng, ánh mắt hắn mê muội tràn đầy tình yêu, ép tới nổi cô không thở nổi.

Hô hấp kịch liệt, đôi môi vô thức vô thanh gọi ra: “Tiêu Tiêu, Tiêu Tiêu của anh.”

Trên mặt thì vô cùng ôn nhu, động tác dưới háng lại không một chút ôn nhu, máy móc thao cắm như đóng cọc , –bạch bạch– đi vào, âm đạo của cô xem hắn như kẻ thù, co rút vô cùng chặt không muốn hắn tiến vào nhưng hắn lại cắn răng nhìn về phía âm đạo đang bị mình cắm, huyết khí lại trào dâng cuồn cuộn.

Tiêu Tiêu của hắn, thời điểm bị hắn làm là đẹp nhất, gương mặt ngượng ngùng như ánh nắng chiều, từng trận hờn dỗi, từ yết hầu phát ra rên rỉ run run, nhất cử nhất động đều đang câu dẫn hắn làm thân thể hắn mất khống chế .

Nhẫn nhịn vô cùng thống khổ, hắn muốn ôn nhu với cô, không muốn mình lại mang đến đau đớn cho cô nữa, muốn dùng lý trí khống chế hành động của thân thể, nhưng thật sự rất khó.

Bạch Dương muốn xỏ xuyên qua cô, tốt nhất là trực tiếp làm nứt vỡ bụng cô, muốn cô phải khuất phục, kêu trời khóc đất xin tha, như hỏng mất, cam nguyện khuất phục , ngoan ngoãn làm thao bất cứ yêu cầu gì mà hắn đưa ra.

Khi tinh dịch bắn ra, tất cả những ý tưởng này trong nháy mắt đều biến mất.

Hắn chỉ là cảm thấy vô cùng sướng, thoát ra khỏi ảo tưởng, tay run run kìm nén cảm xúc kích động muốn hãm sâu vào trong ảo tưởng của mình. Nếu có một ngày, hắn không khống chế được chính mình mà làm ra những chuyện như vậy, vậy thì có khả năng cô sẽ mất mạng chứ không chỉ là ngất đi như bây giờ.

Hắn ôm người vào trong ngực phát run, quỳ gối trên giường đem thân thể của cô nâng lên , ôm vào trong lòng ngực an ủi: “Không đau, Tiêu Tiêu của anh, không đau.”

Người nằm bò trên đầu vai không nói một lời, cánh tay vô lực rũ xuống, hơi thở thoi thóp.

Bạch Dương nhìn hai hộp thuốc ở đầu giường , tình nguyện chịu đựng mãi cho đến khi cánh tay run rẩy dừng lại, cũng không chịu uống thuốc.

Rửa sạch thân thể, cho cô nhưng bởi vì là nội bắn, tinh dịch tàn lưu lúc cô đi đường sẽ chảy ra.

Ngày hôm sau đi học, chân mềm nhũng run lên, Tiêu Trúc Vũ cứ ngồi như vậy nguyên một buổi sáng, không dám đứng dậy, bắp đùi nhức mỏ, tinh dịch ướt dính chảy ra trên quần lót, cô dường như hỏng mất vùi đầu vẽ tranh.

Bạch Dương đứng ở trên hành lang chờ lớp cô tan học, một đám ăn mặc đồng phục học sinh, hắn vô cùng khác biệt, áo hoodie màu trắng ở trong đám người thập phần bắt mắt, dựa tường nhón gập một chân, đôi tay cắm vào túi ngẩng đầu, trong miệng cắn thuốc lá nhưng không châm lửa, cà lơ phất phơ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận