Chương 187

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 187

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hết thảy đều nghe theo chủ nhân.”

Quý Đỗ nhìn về phía người từ phòng ngủ đi ra, cô lắc đầu, Thương Trình Âm buộc dây xích vào cổ cô ấy, đứng dậy: “Vậy chúng tôi đi trước, hôm nay nói chuyện với các người quả thật có chút không vui, một tuần sau ở câu lạc bộ sẽ có bữa tiệc tình yêu nô lệ, chờ mong các người có thể đến.”

Nhưng Dữu đi theo phía sau hắn, phối hợp với bước chân của hắn tăng tốc bò ra ngoài.

Đàm Lam phiền não chậc chậc một tiếng: “Chẳng qua là dạy dỗ một thú cưng không có nhân quyền, người đàn ông này thật biến thái. ”

=))

“Nói như cậu không phải biến thái vậy.” Lam Đà hỏi: “Vừa rồi hắn nói tới bữa tiệc, có muốn đi không? ”

“Đi cái rắm.”

Quý Đỗ vỗ vỗ sô pha, vẫy vẫy tay với Vân Tô Tô: “Lại đây đi Tô Tô.”

Cô đi qua, Quý Đỗ ôm lấy vòng eo mềm mại đang ngồi trên đùi hắn.

“Có muốn lên lầu hai xem không? Có một phòng đồ chơi cho em. ”

“Đồ chơi gì?”

“Đến xem một chút là biết.”

Cô biết chắc chắn sẽ không phải là thứ tốt lành gì.

Căn phòng bày đầy đồ chơi tình dục, gậy thịt rung, thậm chí cả roi da, vòng treo, ở giữa đặt một cây thánh giá, hai bên là vòng sắt làm cho chữ đại (大) mở ra cố định trên đó.

Cô đi đến gần một chiếc tủ đầy roi, chỉ tay vào hỏi: “Những thứ này sẽ được sử dụng trên người tôi?” Quý Đỗ từ phía sau ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của cô: “Làm sao có thể nỡ dùng trên người em, chỉ là đồ chơi nhỏ tiện tay mua về, không muốn dùng thì không dùng. “

Vân Tô Tô nhìn trong chốc lát, lấy ra một cái roi da màu nâu mới, ném lên không trung, xoay người lại, ba một tiếng đánh vào đùi hắn.

Quý Đỗ nghĩ cũng không nghĩ được cô dám làm như vậy.

“Tôi chỉ kiểm tra một chút xem hiệu quả thế nào.” Cô chớp mắt và nói một cách thuần khiết và vô hại.

Nhưng động tác của cô không hề có ý như vậy, roi quất không ngừng lên đùi hắn, lúc bắt đầu không đau không ngứa, đến lúc sau tăng thêm sức lực, Quý Đỗ đau có chút nhịn không được, nắm lấy tay cô.

“Đủ rồi, đừng thử nữa, loại roi này chất lượng rất tốt đánh không hỏng đâu.”

Hắn xoa chân mình hít vào một ngụm khí lạnh, Vân Tô Tô liếm môi dưới nở nụ cười.

“Vậy lại đổi một cái thử xem, thế nào cũng có một cái chất lượng kém đi.”

Quý Đỗ vội vàng nắm lấy tay cô: “Nếu em không thích mấy thứ này thì nói thẳng, tôi ném chúng đi là được, đừng dùng nó lên người tôi.”

Trịnh Nghị từ phía sau tiến vào, lấy đi roi trong tay cô, Vân Tô Tô ngẩng đầu nhìn hắn.

“Hài tử đánh người phải bị trừng phạt.”

Cô chớp mắt và hỏi: “Anh định phạt tôi thế nào?”

“Em nói xem?”

Tay hắn dời xuống, bỗng nhiên nâng một chân của cô lên, Vân Tô Tô vội vàng nắm lấy cổ áo hắn mới không té ngã, dùng sức muốn khép hai chân lại.

“Làm cái gì!”

“Dùng công cụ làm cho em sảng khoái thì sao? Em phải thích phòng đồ chơi được thiết kế đặc biệt này chứ.”

Quý Đỗ từ trên kệ lấy ra một cây gậy rung màu đen, nhìn có chút ghê rợn, hắn bật lên thân gậy liền xoay tròn, kêu “ong ong” mấy tiếng mạnh mẽ.

Nhìn biểu cảm của cô, Quý Đỗ hỏi: “Có muốn không? Tôi sẽ nhẹ nhàng, không làm cho em đau, chỉ cho em biết cái gì là sảng khoái.”

Cô hỏi: “Không dùng dương vật của anh làm tôi sao?”

Bên tai truyền đến tiếng cười của Trịnh Nghị: “Em muốn chúng tôi thao em sao? ”

“Đúng vậy.” Cô không nói dối chút nào, quyến rũ bọn họ, dạng hai chân ra.

“Đến thao tôi đi, tư thế gì cũng được, các anh muốn làm thế nào?”

Quý Đỗ và Trịnh Nghị không hẹn mà cùng liếc nhau một cái, cảm thấy kỳ lạ.

“Vật nhỏ, em không phải là muốn đùa bỡn bọn tôi chứ?”

“Tại sao tôi lại phải đùa bỡn các anh? Lợi ích là gì?”

Cô đưa tay ấn vào hông Trịnh Nghị, cự vật đang uể oải cách quần áo chậm rãi thức tỉnh trong tay cô.

Trịnh Nghị cũng không tin sẽ đơn giản như vậy, buông lỏng chân cô ra.

“Nếu muốn để cho bọn tôi thao em, dù sao cũng phải cho bọn tôi biết, em thật sự muốn bị thao hay không a.”

Cô bĩu môi nhỏ nhắn, giữ chặt chiếc áo sơ mi trắng của hắn quỳ xuống, dán mặt vào dương vật dưới háng, ngẩng đầu nhìn hắn, bộ dáng quyến rũ này thiếu chút nữa khiến hắn chịu không được.

“Ca ca, thao muội a.”

Quý Đỗ cũng chưa từng nghe qua xưng hô này, trực tiếp trợn to hai mắt.

“Em gọi hắn là cái gì?”

“Ca ca a.”

Trịnh Nghị ấn đầu cô, dùng sức dán chặt vào hông mình, híp mắt nguy hiểm: “Vân Tô Tô, em có biết em đang khiêu khích ai không? ”

“Ca ca, anh không thao em sao? Đầu gối người ta quỳ đau quá.”

Hắn không nói nhảm nữa, ấn mạnh vòng eo mềm mại của cô xuống, Vân Tô Tô quỳ xuống đất, chổng mông lên, Trịnh Nghị vén váy của co lên, cô còn đang không biết sống chết lắc lắc mông.

“Nhanh lên đi ca ca, mau vào đi, ngứa quá.”

Trịnh Nghị cảm thấy mình ngoại trừ tinh trùng lên não thì không có ý nghĩ gì khác, dục vọng của hắn đều bị cô nắm chặt trong lòng bàn tay.

Kéo quần lót xuống, hắn cởi quần ra liền cắm vào bên mép môi âm hộ, Vân Tô Tô thét chói tai bò về phía trước.

“Đau quá! Ca ca nhẹ một chút, chưa có nước chảy a, đau ô ô!”

Trịnh Nghị vội vàng, nóng nảy mồ hôi chảy đầy mặt: “Vừa rồi không phải em quyến rũ tôi trước sao! Bây giờ lại nói vậy là có ý gì hả?”

Cô buồn bã quay đầu lại, trong mắt rưng rưng như một giây sau sẽ rơi ra nước mắt.

” Nhưng chưa có nước chảy a, ca ca giúp muội chảy nước ra đi.”

Tâm trạng của hắn thiếu chút nữa sụp đổ, quỳ gối sau lưng cô, dùng ngón tay trêu chọc âm hạch và da thịt mềm mại của cô, cố sức toàn lực làm cho cô nhanh chóng chảy nước.

Quý Đỗ ở phía sau nhìn, đồ vật dưới háng lập tức cứng lên, hắn lại có thể nhẫn nại, so sánh ra, Trịnh Nghị quả thực là bị cô đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Bình luận (0)

Để lại bình luận