Chương 187

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 187

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thấy hai người vào, đôi mắt của hai ông bà lập tức sáng bừng lên.

“Chấn Đình đến đấy à? Mau ngồi đi, mau ngồi đi!” Ngô Lan vội đứng dậy, kéo tay Diêu Chấn Đình ấn ngồi xuống ghế. “Con xem kìa, lại mang bao nhiêu là đồ, hoa quả lần trước mua vẫn còn chưa ăn hết đâu.”

Diêu Chấn Đình đặt cặp lồng giữ nhiệt lên tủ đầu giường, cười nói rồi vặn nắp: “Chú bảo thèm canh cá nên con đã hầm kỹ một chút. Cô cũng nếm thử ạ, để bồi bổ sức khỏe.” Nói rồi, anh ta cầm thìa, múc cho bố Tống một bát trước, sau đó múc cho Ngô Lan một chút, cuối cùng mới đưa cho Tống Tư Ngâm.

Cô bưng bát canh còn ấm, nhìn Diêu Chấn Đình tất bật trước sau: điều chỉnh lại độ cao gối cho bố cô, giúp Ngô Lan sắp xếp hộp thuốc trên tủ đầu giường, thậm chí anh ta còn nhớ bố Tống phải uống thuốc với nước ấm nên đã rót sẵn để đó cho nguội bớt.

Ánh mắt mẹ cô nhìn anh ta đầy vẻ hài lòng và yêu mến, chẳng khác nào nhìn con rể trong nhà.

Trong lòng cô càng thêm bức bối.

Lời chia tay như một cái gai, mắc nghẹn nơi cổ họng, không nhổ ra được mà cũng chẳng nuốt xuống nổi.

Đúng lúc này, cửa phòng bệnh lại bị đẩy nhẹ ra.

Tống Tư Ngâm ngẩng đầu, trái tim bỗng nảy lên một nhịp.

Lệ Quân Sâm đứng ở cửa, mặc bộ vest đen được may cắt vừa vặn, tay xách hai túi quà tinh xảo, phía sau còn có trợ lý ôm một hộp quà bồi bổ rất lớn.

Thân hình anh cao lớn hiên ngang, đôi mày sâu thẳm, dù đứng trong phòng bệnh nồng mùi sát trùng vẫn toát ra khí chất cao quý khiến người ta không dám lại gần.

Tống Tư Ngâm vô thức siết chặt chiếc thìa, hơi nóng từ vành bát khiến đầu ngón tay tê dại.

Nụ cười trên môi Diêu Chấn Đình lập tức đông cứng, sắc mặt dần trầm xuống, đốt ngón tay cầm cốc nước siết đến trắng bệch.

Bà Ngô ngẩn người, tò mò nhìn Lệ Quân Sâm: “Vị này là…?”

Nói là bạn bè ư? Nhưng ánh mắt Lệ Quân Sâm nhìn cô luôn mang theo thứ ý vị mập mờ khó nói.

Bảo là người lạ? Anh lại cố ý đến thăm bố mình.

Khi cô còn đang do dự, Lệ Quân Sâm đã sải bước vào, giọng điệu lịch sự ôn hòa: “Chào dì, cháu là bạn của Tống Tư Ngâm. Nghe nói chú nhập viện nên cháu đặc biệt tới thăm.”

“Chao ôi, mau ngồi đi cháu! Phiền cháu quá!” Ngô Lan vội vàng niềm nở chào đón, rồi nói với bố Tống: “Ông xem con bé Tư Ngâm này, bạn đến thăm mà cũng chẳng báo trước một tiếng.”

Bố Tống cười gật đầu, ánh mắt dừng lại trên túi quà Lệ Quân Sâm đưa tới.

Bên trong là những món quà và thực phẩm dinh dưỡng đắt tiền, đóng gói tinh tế, nhìn qua đã biết giá trị không nhỏ.

Ông vội nói: “Để cháu tốn kém rồi, mau ngồi xuống uống ly nước nào.”

Ngay khi Lệ Quân Sâm vừa ngồi xuống, Diêu Chấn Đình đã đứng dậy bước tới sát bên anh, giọng hạ xuống rất thấp, mang theo sự thù địch rõ rệt: “Lệ Quân Sâm, cậu đến thăm chú tôi, sao không báo trước với tôi một tiếng?”

Anh ta cố ý nhấn mạnh hai chữ “chú tôi” như đang tuyên bố thân phận của mình.

Lệ Quân Sâm ngước mắt nhìn, ánh mắt nhạt nhẽo không chút cảm xúc: “Đến thăm chú là chuyện của tôi, không liên quan đến cậu, không cần phải báo trước.”

Sắc mặt Diêu Chấn Đình càng thêm khó coi, anh ta tiến lên nửa bước, gần như dán sát tai Lệ Quân Sâm: “Cậu đến đây làm gì? Đừng tưởng tôi không biết cậu đang nghĩ gì.”

Lệ Quân Sâm cuối cùng cũng nhếch môi, giọng điệu vẫn bình thản nhưng chứa đựng sự kiên định không thể xoay chuyển: “Cạnh tranh công bằng.”

“Cạnh tranh công bằng?” Diêu Chấn Đình cười khẩy, ánh mắt lạnh đi. “Tôi và Tư Ngâm quen nhau bao lâu nay, bố mẹ cô ấy đều công nhận tôi, cậu lấy tư cách gì mà cạnh tranh? Tôi sẽ không bao giờ nhường Tư Ngâm cho cậu đâu.”

Lệ Quân Sâm chậm rãi tựa lưng vào ghế, ánh mắt vượt qua Diêu Chấn Đình, rơi thẳng lên người Tống Tư Ngâm.

Cô bị anh nhìn đến mức tim đập loạn xạ, vội cúi đầu giả vờ húp canh, nhưng tai thì dựng đứng lên nghe ngóng.

“Nhường hay không, không phải do cậu quyết định.” Giọng Lệ Quân Sâm không lớn, nhưng truyền rõ vào tai mỗi người trong phòng bệnh. “Cái đó còn phải xem ý của cô ấy.”

Lời vừa dứt, cả phòng bệnh lập tức rơi vào yên lặng.

Ngô Lan và bố Tống nhìn nhau, trong mắt đầy nghi hoặc — bầu không khí giữa hai chàng trai này sao đột nhiên lại căng thẳng đến vậy?

Mặt Tống Tư Ngâm nóng bừng, bát canh trong tay khẽ rung, suýt nữa thì đổ ra.

Cô có thể cảm nhận được ánh mắt của Diêu Chấn Đình đang dán vào lưng mình đầy tủi thân và chất vấn và cũng cảm nhận được tầm mắt của Lệ Quân Sâm như một chiếc lông vũ mang theo hơi ấm, khẽ lướt qua gò má cô.

Cô đột ngột đứng phắt dậy, đặt mạnh bát canh xuống tủ đầu giường phát ra tiếng “loảng xoảng”.

“Con… con đi vệ sinh một chút.” Cô bỏ lại một câu rồi gần như tháo chạy ra khỏi phòng bệnh.

Khoảnh khắc cửa phòng khép lại, ánh mắt của Diêu Chấn Đình và Lệ Quân Sâm giao nhau giữa không trung, tựa như có những tia lửa vô hình đang va chạm nảy lửa.

Bà Ngô nhìn người này rồi lại nhìn người kia, cuối cùng không nhịn được nhỏ giọng hỏi: “Chấn Đình à, con với vị tiên sinh họ Lệ này… có hiểu lầm gì nhau sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận