Chương 188

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 188

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Học sinh ở trường tư lập này bởi vì gia đình dạy dỗ rất nghiêm khắc, nên từ trước đến nay chưa từng làm ra việc khiến người khác chú ý như vậy, đối với bọn họ hành vi như vậy chỉ có bọn du côn lưu manh mới làm.

Học sinh trong phòng học tràn ra càng ngày càng nhiều, không ngừng sát vai đi ngang qua hắn, hắn chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận ra Tiêu Trúc Vũ, chỉ dựa vào một sợi tóc cũng có thể nhận ra cô, nhưng dần dần không còn ai, hành lang cũng trở nên trống rỗng.

Điếu thuốc trong miệng cũng đã bị hắn cắn đứt, thiếu kiên nhẫn đi vào trong phòng học .

Quả nhiên, người vẫn còn ở đây.

Ngồi ở một góc cuối cùng vẽ tranh, hai chân kẹp chặt quái dị, hắn biết nguyên nhân là gì, cũng bởi vì nguyên nhân này mà mừng thầm.

“Không ăn cơm?” Hắn đem thuốc trong miệng bỏ vào túi, đi qua , đem cổ duỗi dài hướng về bức tranh của cô, tranh sơn dầu đã hoàn thành, cảnh sắc thực quen mắt, hướng ra phía bên người cửa sổ lướt qua, là khung cảnh vườn trường.

Mày hơi nhíu , viên lệ chí ở khóe mắt gợi cảm nhiễm ý cười: “Vẽ thật đẹp, Tiêu Tiêu.”

Nghe những lời này của hắn làm lông tơ của cô đều dựng đứng cả lên, quỷ mới biết trong hồ lô của hắn có gì.

Hắn hứng thú bừng bừng muốn nói ra chuyện có thể lấy lòng cô: “Anh vừa rồi nhìn thấy thông báo được dán ở trên hành lang, cuộc thi tranh sơn dầu sẽ được tổ chức ở nội thành , rm có muốn thử dùng bức tranh này dự thi hay không?”

“Tôi vẽ không đẹp.” cô đem băng dính dán cố định xé xuống, lộ ra góc cạnh sắc nét sạch sẽ của bức tranh, vừa vào đông cành đại thụ khô héo, được cô vẽ rất thực, thậm chí còn có ánh mặt trời kim sắc chiếu vào, vừa thấy liền cảm thấy ấm áp dễ chịu.

“Anh nói đẹp chính là đẹp!” Bạch Dương vươn tay đem bức tranh kia đoạt vào trong tay, hừ hừ cười: “Quyết định liền lấy bức tranh này dự thi, em không phải thích vẽ tranh sao? Không được đại học anh cũng có thể làm em trở thành một họa sĩ.”

“ Tiêu Tiêu của chúng ta về sau nhất định sẽ trở thành một đại họa sĩ siêu nổi danh !”

Tiêu Trúc Vũ mắt lạnh liếc hắn.

Sau đó từ trong túi lấy ra hai hộp thuốc: “Uống.”

Mặt Bạch Dương lấy tốc độ bằng mắt thường có thể thấy được bỗng cương cứng.

“Em cho rằng vừa rồi là anh đang phát bệnh sao?”

“Cậu có bệnh.”

“Anh không bệnh!”

“Uống thuốc.”

“Anh không bệnh!”

Cô đem hộp thuốc vặn ra, mở ra tầng giấy bạc ở trên cùng , lấy ra hai viên: “Uống thuốc.”

“Anh không có bệnh Tiêu Trúc Vũ!” Bạch Dương tức giận lặp lại.

Cô mắt điếc tai ngơ đem thuốc đặt ở lòng bàn tay nâng lên, khuôn mặt nhỏ thực lãnh đạm, đã không còn ửng hồng sắc tình như ngày hôm qua nằm ở dưới thân hắn cuồng hoan.

Nổi giận đùng đùng ưỡn ngực, nóng giận tựa như cẩu nhe răng trợn mắt, thực xấu.

“Đúng vậy, anh có bệnh, anh chính là có bệnh yêu em, là bệnh tương tư! Mỗi ngày không thấy được ei, cả người liền sẽ nóng nảy , toàn thân phát run, liền muốn cắm vào trong thân thể. em”

Tiêu Trúc Vũ bắt lấy cổ áo hắn kéo xuống .

Bạch Dương mắt thấy đây là một cơ hội, còn chưa kịp cong lưng hôn cô, bàn tay mềm mại liền đặt lên ngoài miệng hắn, đem thuốc trong lòng bàn tay ném vào trong miệng hắn.

“Tôi hy vọng cậu bệnh chết, nhưng cậu phát bệnh lên người chịu thương tổn là tôi , nếu không phải như vậy, dù cậu không uống thuốc tôi cũng không có khả năng quản cậu, tôi không ngừng nằm mơ cầu cậu chết sớm một chút , loại người giống như cậu, dựa vào cái gì mà yên tâm thoải mái sống ở trên thế giới này! Cậu chính là thành phần làm xã hội trở nên bại hoại!”

Tay cô càng áp càng dùng sức, vì ngăn cản không cho hắn đem thuốc nhổ ra, từ trong mắt cô nhìn ra được bực bội, mặc dù bị rất nhiều người chán ghét , nhưng Bạch Dương cũng chưa tan nát cõi lòng như lúc này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận