Chương 188

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 188

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mà là anh ta lại xâm phạm một người phụ nữ chừng hai mươi. Mới đầu là con tin dùng để vân vê trong tay, Chúc Nhược Vân.

Phạm Tự Khanh tự nhận từ trước đến nay ngoại trừ quyền lực, không có những thứ khác có thể để anh ta cam tâm tình nguyện dựa vào. Nhưng anh ta lại xem nhẹ đặc điểm lớn nhất của mình. Đó là anh ta là đàn ông, đàn ông sinh ra đã có dục vọng giao hợp với phụ nữ.

Cho nên khi Chúc Nhược Vân chủ động câu dẫn anh ta, phản ứng của anh ta là làm theo bản năng thay vì thận trọng suy nghĩ.

Trong mắt anh ta, Phạm Tự Khanh khái quát mọi hành động của Chúc Nhược Vân bằng một chữ: Ngu xuẩn.

Biết rõ anh ta không phải là người có thể tùy tiện trêu chọc, tại sao lại còn dâng hiến cơ thể của bản thân? Đến cuối cùng, anh ta mù quáng rơi vào đó, mà cô ta phải chịu đựng đau đớn sống không bằng chết. Hai người kiềm chế lẫn nhau, dây dưa cọ sát đến chết, khiến cả hai thương tích khắp người.

Suy cho cùng, Chúc Nhược Vân không nên vì tự do mà câu dẫn anh ta, bởi vì kết quả sau cùng cô ta cũng sẽ không được tự do.

Anh ta cũng không nên mất khống chế. Một con tin dùng để uy hiếp người khác lại biến thành nhược điểm của bản thân.

Phạm Tự Khanh nhốt Chúc Nhược Vân trong một kho bạc ở tầng ngầm thứ ba của Tập đoàn Hồng Diệp.

Nơi này vốn dùng để cất giữ vàng bạc, châu báu, các loại đồ cổ từ hoạt động kinh doanh cầm đồ của tập đoàn.

Sau đó Phạm Tự Khanh nhìn trúng cách sắp xếp kín đáo và an toàn của nó, làm trống mọi thứ bên trong, tạo ra một phòng ngủ rộng năm thước vuông dùng để cất giữ ‘tài sản riêng’ của anh ta.

Camera trong kho bạc được kết nối với máy tính của Phạm Tự Khanh. Nhưng sau đó vì muốn giao dịch với Bàng Kinh Phú, anh ta không thể không tách riêng một đường dây cho anh. Trước mỗi lần làm tình, Phạm Tự Khanh đều phải cực kỳ đề phòng camera giám sát.

Trong kho bạc vững như thành đồng không có cửa sổ, chỉ có hệ thống cấp gió trong lành cỡ lòng bàn tay truyền không khí trong lành. Nhà vệ sinh đặt ở cuối giường, nơi này không khác gì nhà tù.

Chúc Nhược Vân sống ở chỗ này chưa tới ba tháng tinh thần đã thất thường.

Sau khi Chúc Nhược Vân tự mình hại mình, một tháng được tiêm thuốc teo cơ vào người. Ngày thường chỉ có thể nằm thở trên giường, một ngón tay cũng không nhúc nhích được. Khi đó Chúc Nhược Vân mới thật sự ý thức được, Phạm Tự Khanh chính là một ác quỷ ăn thịt người không nhả xương.

Cũng may Phạm Tự Khanh không muốn biến cô ta thành tàn phế, một tháng sau đã ngừng dùng thuốc. Chúc Nhược Vân phát hiện có thể cử động cơ thể, cảm giác không thua gì nhận được sinh mạng mới, nhưng không quá hai ngày, cô ta lại tuyệt vọng muốn phá hoại bản thân.

Sau đó, mỗi lần cô tự làm mình bị thương, Phạm Tự Khanh sẽ tiêm cho cô ta một chất gây teo cơ, biến cô ta thành một con búp bê tình dục có nhiệt độ và ý thức.

Về sau nữa, Chúc Nhược Vân không dám có ý định làm hại bản thân nữa. Nhưng ở thời khắc tuyệt vọng luôn sẽ vô ý cào da, thậm chí mặt, cánh tay.

Đôi khi cô ta hét lên để trút giận, dùng móng tay cào vào tường đến chảy máu, để lại dấu vân tay đẫm máu. Cô ta bộc lộ sự bất lực, trở thành một kẻ mất trí nửa sống nửa chết.

Từ camera giám sát, Phạm Tư Khanh nhìn thấy cô gào thét, nảy lên trên giường, như bò điên không tỉnh táo dùng tay và đầu đập vào tường. Có khi còn quỳ xuống không ngừng vùi đập đầu xuống giường. Khi thì lại bò dậy chạy quanh mép giường, đầu tóc rối bù không nhìn rõ mặt mũi.

Mãi cho đến khi cạn kiệt toàn bộ sức lực dư thừa, cô ta mới thoi thóp ngã xuống giường, co giật thở hổn hển.

Mỗi ngày đều là như vậy, lúc mới đầu, những hành động lặp đi lặp lại của Chúc Nhược Vân khiến Phạm Tự Khanh lo lắng. Nhưng bây giờ, anh ta quan sát hành động của cô ta như thể đang xem một vở kịch vậy, vẻ ngoài tràn đầy năng lượng của Chúc Nhược Vân được anh ta gọi là ‘khỏe mạnh’.

Bất cứ ai có con mắt sáng suốt đều có thể nhận ra trạng thái này là của một người mắc bệnh tâm thần nặng, nhưng trong mắt Phạm Tư Khanh, chỉ cần Chúc Nhược Vân không chết, tất cả trạng thái tinh thần của cô ta đều có thể bị bỏ qua.

Chẳng qua anh ta chỉ cần người này mà thôi.

Dùng bất kỳ thủ đoạn gì cũng phải đạt được mục tiêu, là tín ngưỡng sống của anh ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận