Chương 189

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 189

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ân oán giữa Vọng Chân và Trâu lớn nương chỉ có triền nhân tinh, nhưng Trâu lớn nương mua triền nhân tinh từ bà mối chứ không phải mua trực tiếp từ Vọng Chân. Cộng thêm Kinh thành và núi Phiêu Miểu cách nhau cả ngàn dặm, hai người họ cũng không cơ hội quen biết nhau. Trừ khi Vọng Chân có thể thấy người sử dụng triền nhân tinh thông qua việc theo dõi triền nhân tinh.
Nếu đúng là vậy thì có biết bao nhiêu là mục tiêu để nhắm vào, hà cớ gì Vọng Chân lại cố tình chọn Trâu lớn nương?
Yến Tuyền vừa trầm tư vừa xin ông cụ cầm một cây triền nhân tinh lên xem. Vừa được đặt vào lòng bàn tay, cái dây nhỏ nhắn ấy ngay lập tức uốn éo, nảy lên như con sâu róm màu tím, khiến người ta nhìn mà rợn cả da đầu. Yến Tuyền rất sợ vật nhỏ này, mới nhìn lướt qua đã cuống quýt ném nó sang cho Tống Thanh Dương.
Kể ra cũng kỳ lạ, mới lúc nãy thôi vật nhỏ còn lắc lư, đưa đẩy trong tay nàng, nhưng vừa vào tay Tống Thanh Dương thì không còn động đậy nữa mà cuộn lại thành một cục, cứ như đã chết rồi vậy.
“Khí dương sát trên người hắn quá nặng, thứ đồ chơi nhỏ này không chịu nổi, chết rồi.” Ông cụ kế bên giải thích.
Hả? Yến Tuyền không ngờ chưa gì đã làm nó chết rồi. Không còn cách nào khác, nàng đành bỏ tiền ra mua dây leo đã chết này.
“Thứ này có giá bao nhiêu?” Yến Tuyền hỏi ông cụ.
“Mấy tháng trước còn rẻ, bây giờ sắp vào mùa đông, dây leo càng ngày càng ít, cung không đủ cầu nên một cây hai trăm lượng lận.”
Yến Tuyền vừa trả tiền vừa hỏi: “Có cách gì để ta liên hệ được với Vọng Chân không?” Yến Tuyền nhớ trước đây từng giúp Nghiêm Khâm Bình liên lạc với gia gia của hắn ta thông qua chim giấy, chẳng biết có thể dùng lại chim giấy để liên lạc với Vọng Chân được không nữa?
“Có thể liên hệ với ông ta bằng chim giấy, ngươi cũng có thể mua hai lá bùa súc địa, đi thẳng trấn Phiêu Miểu tìm ông ta.”
Bùa súc địa có tác dụng thu nhỏ đất thành đơn vị tấc, quãng đường cần đi sẽ được rút ngắn đáng kể, đi ngàn dặm một ngày cũng dư sức. Có điều giá hơi cao, một lá bùa có giá lên đến năm ngàn lượng.
Tiền bạc không phải là vấn đề, bởi vì Yến Tuyền mang theo bên mình số bạc rất lớn. Nếu có thể nhanh chóng đến nơi thì tiêu một ít tiền cũng không sao, dù gì nàng muốn chiêm ngưỡng tận mắt xem rốt cuộc trấn Phiêu Miểu kia đã phát triển cỡ nào.
Sau khi mua bùa súc địa từ chợ quỷ, hai người lên đường đến trấn Phiêu Miểu. Vừa đốt lá bùa màu vàng, một màn sương dâng lên, bao trùm cảnh vật xung quanh, đi trong sương mù một bước sẽ bằng một dặm đường. Họ tiến thẳng về phía trấn Phiêu Miểu. Trời còn chưa hửng sáng mà hai người đã đến cửa trấn Phiêu Miểu, có thể trông thấy bóng núi Phiêu Miểu từ đằng xa.
Trấn Phiêu Miểu là một thị trấn rộng lớn, sắp sửa sánh bằng một huyện thành. Nhà dân trong trấn đều là nhà ngói lát gạch đen, ngói trắng, không có lấy một gian nhà lá nào. Mặt đất cũng được lát toàn bộ bằng những tấm đá đen, cho dù trời mưa thì cũng không có bùn lầy.
Dọc theo đường lớn vào trong thị trấn, Tống Thanh Dương và Yến Tuyền nhìn thấy một khách điếm với dãy đèn lồng rực rỡ treo trên tường ngoài, chiếu sáng cho con đường trước khách điếm.
Hai người giả vờ làm đôi huynh muội tạt qua nơi này, vào khách sạn. Tiểu nhị của khách sạn nở nụ cười đầy thâm ý, tỏ ra ta đây hiểu hết: “Nhiều người bỏ trốn đến chỗ bọn ta lắm. Ở đây, cho dù lúc trước các ngươi như thế nào thì một khi đặt chân vào địa bàn trấn Phiêu Miểu, đạo trưởng Vọng Chân sẽ bảo vệ các ngươi.”
“Sao đạo trưởng Vọng Chân tốt bụng thế?”
“Đương nhiên đó là vì đạo trưởng Vọng Chân là thần tiên sống!” Nhắc tới đạo trưởng Vọng Chân, tiểu nhị hứng khởi lên ngay.
Khoảng chừng mười năm về trước, trấn Phiêu Miểu vẫn còn là một vùng quê nghèo nàn, cằn cỗi, tổ tiên tích đức lắm mới được ăn no. Kể từ khi Vọng Chân tiếp quản Huyền Cơ Quán, ông ta đã chia hết tiền tài trong Quán cho mọi người, khi giải quyết rắc rối cho người ký thác cũng không lấy giá cao như sư phụ mình, trừ khi đối phương là người giàu có.
Tất cả số tiền Vọng Chân có được từ việc giải quyết vấn đề khó khăn giúp người nhà giàu cũng đều được dùng vào việc xây nhà, lót đường cho mọi người, để người dân ở đây có thể ở nhà ngói ấm áp vào mùa đông, mát mẻ vào mùa hè.
Thấy trấn Phiêu Miểu càng ngày càng hưng thịnh, các thôn trang ở khu vực lân cận đều chủ động chuyển đến đây để sáp nhập vào thị trấn. Dần dà, trấn Phiêu Miểu đã phát triển đến quy mô ngày nay.
Tiểu nhị đang nói thì một gian phòng ở tầng trên đột nhiên mở toang cửa sổ, một tên râu quai nón “xùy” một tiếng đầy khinh thường: “Hắn khoác lác đấy, các ngươi đừng tin. Chỉ khi có hộ khẩu ở trấn Phiêu Miểu thì Vọng Chân mới bảo vệ các ngươi vô điều kiện thôi, còn không có hộ khẩu ở trấn Phiêu Miểu thì phải trả tiền cho mỗi lần bảo vệ.”
“Cái đó còn phải nói! Các ngươi đều là phạm nhân chạy trốn đến đây còn gì, đạo trưởng bảo vệ các ngươi thì vừa mất công vừa phải đắc tội với người khác, đương nhiên phải thu tiền rồi!”
Yến Tuyền đã hiểu, đây cũng là một trong những con đường kiếm tiền của Vọng Chân, nếu không thì sao có thể kiếm tiền, phất lên tại chốn trấn Phiêu Miểu khỉ ho cò gáy này chứ?
Thấy người để râu quai nón trên lầu khá tốt bụng, Yến Tuyền đi lên bắt chuyện, nhân tiện hỏi thăm về một số chuyện liên quan đến trấn Phiêu Miểu.
Đối với những người tới đây để tị nạn, an toàn là thứ duy nhất mà trấn Phiêu Miểu có thể cung cấp, còn lại đều phải chi trả để có được, không có tiền trả thì phải lao động chân tay. Chỉ khi có hộ khẩu tại trấn Phiêu Miểu thì mới được cấp nhà, cấp ruộng đất, được Vọng Chân bảo vệ mà không tốn một đồng nào.
“Làm cách nào để có hộ khẩu ở trấn Phiêu Miểu?”
“Cách đơn giản nhất là thành thân với người địa phương sinh sống tại trấn Phiêu Miểu. Nữ nhân thì dễ rồi, ở đây nam nhiều nữ ít, ngoại hình ra sao thì cũng có người cần cả. Nam nhân thì phải ở rể, cách tốt nhất là câu kết với quả phụ hoặc dẫn một nữ nhân từ bên ngoài vào, dùng nữ nhân để đổi lấy cơ hội được ở rể.”
Hóa ra là thế! Yến Tuyền lấy tay sờ cằm, trầm ngâm một lát rồi hỏi tiếp: “Ta còn một vấn đề nữa muốn thỉnh giáo. Người ta thường bảo ăn no thì rửng mỡ, đời sống của mọi người đã được cải thiện thì chắc cũng có giải trí, phóng túng nhỉ?”
“Tiểu cô nương trông thế mà lõi đời quá nhỉ? Mọi người thường chơi cờ, cá cược gì đó nhưng không quan trọng chuyện thắng thua lắm. Còn nữ nhân thì tận hưởng khoái lạc bên nam nhân, có thể bằng cách vụng trộm, quyến rũ, nói chung ai giỏi người đó sướng.” Trong lúc nói chuyện, gã không khỏi ngắm nghĩa Yến Tuyền từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng ở mặt và ngực của Yến Tuyền một lát.
“Khụ!” Tống Thanh Dương ho rõ to, đứng chắn trước mặt Yến Tuyền, nhìn thẳng vào mắt râu quai nón bằng ánh nhìn đằng đằng sát khí. Kể cả một tên phạm nhân từng giết người như gã râu quai nón cũng phải chùn bước trước sát khí toát lên từ hắn, vội vàng đóng cửa sổ lại.
Yến Tuyền thấy hơi buồn cười, cũng ngẩng đầu lên nhìn Tống Thanh Dương. Thật ra nàng thấy hắn đáng yêu chứ không hề nghĩ hắn đáng sợ chút nào. Yến Tuyền kiễng chân hôn mặt hắn cái “chụt”, sau đó kéo hắn về phòng ngay.
Hai người nghỉ ngơi trong khách sạn. Sáng hôm sau, họ đi bộ trên phố một vòng. Khi đi ngang qua nha môn, Yến Tuyền và Tống Thanh Dương thấy rất nhiều lệnh truy nã được dán ở đây, nhưng chuyện lạ là kẻ bị truy nã đang đứng chình ình ngay kế bên mà nha dịch cũng không bắt.
Đi hỏi thăm nhà dân gần đây, họ mới biết việc trấn Phiêu Miểu trở nên hưng thịnh đã được xem như công lao của huyện lệnh địa phương. Mười năm trước, cựu huyện lệnh nhậm chức ở đây đã được thăng chức, huyện lệnh chuyển tới đây sau đó đều muốn noi theo, bởi vậy mà hầu như họ đều mắt nhắm mắt mở trước việc Vọng Chân bảo kê người dân, thậm chí còn giúp Vọng Chân đút lót cho người bên trên nữa.
Hỏi thăm xong, Yến Tuyền xem như nắm rõ nguồn gốc của chốn đào nguyên trấn Phiêu Miểu này.
Bên cạnh bán triền nhân tinh để kiếm tiền, Vọng Chân còn câu kết với quan phủ, thu nhận và giúp đỡ bọn phạm nhân đang bỏ trốn, dùng tiền bẩn của họ để cứu tế người nghèo, nghe cũng rất tốt.
Trong lúc hai người đi thám thính tình hình, cũng có người hỏi thăm lai lịch cũng như thân phận của họ, đặc biệt là về Yến Tuyền. Ở đây nam nhiều nữ ít, sói đông mà thịt chẳng có bao nhiêu, một mỹ nhân yêu kiều, thướt tha như Yến Tuyền khó mà không thu hút ánh nhìn của người khác. Có điều do e ngại Tống Thanh Dương – người đi đâu mặt cũng hằm hằm bên cạnh nàng, nên không ai dám làm càn cả.
Rời khỏi thị trấn, hai người lên đường đến Huyền Cơ Quán trên núi Phiêu Miểu, dự định đi diện kiến thần tiên sống trong truyền thuyết – đạo trưởng Vọng Chân.
Núi Phiêu Miểu cao chót vót, đâm thẳng vào tầng mây, khiến cho Huyền Cơ Quán bị đám mây che khuất. Yến Tuyền lết tới ruộng lúa dưới chân núi thì không đi nổi nữa, leo lên lưng Tống Thanh Dương để hắn cõng đi.
Ruộng lúa đã được gặt hái sạch sẽ, trụi lủi, cũng không thấy ai ở đây. Bên này lạnh hơn Kinh thành một chút, chỉ nhẹ nhàng hà hơi thôi cũng nhìn thấy khói trắng, có lẽ lên đến đỉnh núi sẽ còn lạnh hơn nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận