Chương 189

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 189

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyện Trần Thanh Vân tìm Diệp Tiểu Tiểu Tề Mậu đương nhiên biết trước, anh cũng hiểu rõ cách mà mấy phu nhân nhà g͙iàu sử dụng͟͟ để tống cổ những người phụ nữ lảng vảng xung quanh chồng mình không phải tiền bạc thì chính là đe doạ.

Tuy nhiên ở thành phố A này, nếu không có sự cho phép của anh, bà ta ¢hắc chắn không thể làm gì được. Chuyện ngày hôm nay anh mắt nhắm mắt mở để bà ta làm cũng chỉ là muốn biết Diệp Tiểu Tiểu sẽ đưa ra lựa chọn gì.

Lần trước cô trốn khỏi Hong Kong là do cô thực sự sợ hãi vì tưởng mình có thai như cô nói, hay cô là từ tận đáy lòng cô thực sự muốn rời đi?

Nếu cô thực sự dám nhận tấm séc hoặc nói bất cứ điều gì với Trần Thanh Vân, anh sẽ nhốt cô lại, sau này sẽ không để cô đi bất cứ đâu nữa.

**

Hơn nửa tháng tɾong nháy mắt trôi qua, ngày 5 tháng 5 là ngày Tề Mậu và Tần Minh Châu đính hôn.

Sáng sớm, bảo mẫu mở cửa căn hộ, phát hiện tɾong nhà bừa bộn, chai rượu rỗng vương vãi khắp sàn, cô gái nằm trên ghế sô pha mặt đỏ bừng, thần trí mơ hồ.

Bảo mẫu giật mình sợ hãi, vội vàng gọi xe đưa cô tới bệnh viện.

Chất lỏng lạnh lẽo từng giọt rơi vào cơ thể cô gái, Diệp Tiểu Tiểu từ từ mở mắt ra, nhìn thấy bảo mẫu vui vẻ gọi cô “Diệp tiểu thư, cô tỉnh rồi.”

Cô gái gật đầu, yếu ớt hỏi “Sao tôi lại ở đây?”

“Cô say rượu, tôi đưa em đến bệnh viện. Bây giờ cô thấy đỡ hơn chưa?”

Diệp Tiểu Tiểu phải mất một lúc lâu mới tỉnh táo lại, hai tay ôm mặt bắt đầu khóc “Xin lỗi chị Lưu, tôi đã gây rắc rối cho chị.”

Cô gái trước mặt gầy hơn so với lúc mới đến Pháp, khuôn mặt cô chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay, chiếc cằm nhọn khiến người ta cảm thấy thươռg hại, chị Lưu biết một số chuyện sâu sa bên tɾong, bọn họ đều là phụ nữ, tɾong lòng bà cũng có chút đồng cảm, cảm thấy khó chịu, bà nhẹ giọng an ủi cô “Diệp tiểu thư, cô đừng suy nghĩ nhiều, sức khỏe là quan trọng nhất.”

“Ừm.” Cô gái cố gắng kìm nước mắt, chóp mũi vẫn đỏ bừng, nức nở nói “Cảm ơn chị.”

Hai người trò chuyện một lúc, chị Lưu thấy suy nghĩ của cô có chút thông thoáng nên lén thở phào nhẹ nhõm hỏi “Diệp tiểu thư, cô có đói không? Tôi kêu người đem bữa sáng tới cho cô.”

“Không được, chị Lưu, chị có thể quay lại lấy quần áo cho em được không? Hôm nay là lành của Tề Mậu, em muốn mặc thật đẹp.” Cô không khỏi lại nức nở khóc.

Nhìn bóng dáng bảo mẫu rời đi ngoài cửa sổ, Diệp Tiểu Tiểu vẻ mặt vô cảm rút kim truyền tɾong tay ra, cô đã lên kế hoạch từ lâu rồi, bệnh viện nổi tiếng nhất gần chung cư là bệnh viện học y khoa Moriluo, hôm nay là ngày cuối tuần nên rấtđông người, chị Liễu qua lại phải mất nửa tiếng, cô phải tận dụng͟͟ thời gian này để rời đi càng sớm càng tốt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận