Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đêm Mặn Nồng Ở Nhà Bố Vợ
Ông húp một ngụm canh, tỏ vẻ chưa đã thèm: “Canh này vị không tệ lắm.”
Gia Ngộ chống cằm cười: “Con nói rồi mà. Canh này là Mục Phách nấu đấy ạ.”
Văn Trọng nhìn về phía Mục Phách, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc: “Cậu làm à?”
Mục Phách gật đầu, đáp vâng: “Cũng không biết có hợp khẩu vị của ba không ạ?”
Văn Trọng hiểu ra, khó trách Gia Ngộ lại thích cậu ta đến vậy. Sở thích lớn nhất của Gia Ngộ chẳng phải là ăn uống sao? Ngón tay ông siết chặt bát canh hơn, không tiếc lời khen ngợi: “Rất ngon.”
Mục Phách yên lòng. Kể cả chỉ có thể cùng Gia Ngộ làm vợ chồng một năm, anh cũng hy vọng mình có thể làm tốt nhất. Ít nhất trong tương lai, khi Gia Ngộ nhớ về anh, đều là những ký ức vui vẻ. Như vậy, anh cũng sẽ vui vẻ.
Biệt thự nhà họ Văn có ba tầng, phòng của Gia Ngộ và Văn Trọng ở cùng một tầng, cách nhau một phòng làm việc. Không biết xuất phát từ tâm lý gì, lúc tắt đèn đi ngủ, Gia Ngộ nói với Mục Phách: “Nhà này cách âm không tốt lắm đâu.”
Thực tế thì hiệu quả cách âm của căn nhà này tốt đến mức hôm qua cô muốn nghe lén cũng chẳng nghe được gì.
Mục Phách trải chăn ra, không nghĩ nhiều, thuận miệng hỏi: “Vậy sao?”
Gia Ngộ khẽ cong khóe miệng: “Em tắt đèn nhé.”
“Ừ.”
Lời còn chưa dứt, căn phòng đã chìm vào bóng tối.
Lúc không làm gì, tư thế ngủ của Gia Ngộ và Mục Phách đều rất “ngoan ngoãn”. Nhưng cũng chỉ giới hạn trong năm phút đầu tiên mà thôi.
Trong phòng, máy sưởi chạy vù vù. Ngón chân Gia Ngộ khẽ cựa quậy, cô dùng khuỷu tay huých nhẹ người bên cạnh: “Mục Phách, anh ngủ rồi à?”
Mục Phách khẽ hắng giọng: “…Chưa.”
Gia Ngộ hứng thú hẳn lên, xoay người đối mặt với anh: “Chúng ta có muốn làm ‘chuyện đó’ không?”
“…” Tiếng thở của Mục Phách rối loạn một chút, “Không phải em nói… cách âm không tốt sao?” Mục Phách có chút do dự.
Lúc làm tình, anh không nói nhiều lắm, chỉ khi cần thiết mới nói vài lời tán tỉnh, thường là ghé sát vào tai Gia Ngộ thì thầm, khơi dậy dục vọng của cô. Nhưng Gia Ngộ thì khác, cô rất phóng khoáng, bất kể là chuyện gì, biểu hiện của cô đều rất thẳng thắn. Làm tình tự nhiên cũng không theo lẽ thường. Cô muốn kêu thì kêu, muốn khóc thì khóc, giống như một nữ hoàng đang nũng nịu vậy. Cho nên… Nếu lát nữa vợ anh động tình mà kêu lên bị bố vợ nghe thấy thì phải làm sao? Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, so với việc này, anh cũng không muốn làm vợ mình thất vọng.
Nói là làm liền. Mục Phách trở người đè lên cô: “Chúng ta nhỏ giọng một chút nhé.”
Trong bóng tối, đôi mắt Gia Ngộ sáng lấp lánh như chứa cả bầu trời sao, cô cười khúc khích, nhìn ánh trăng sáng ngoài khung cửa sổ khép hờ: “Ở đây không có ‘áo mưa’, lát nữa anh nhớ rút ra đấy.”
Lúc đó Mục Phách đã chui vào trong chăn, vén váy ngủ của cô lên, ngậm lấy một bên ngực căng tròn. Khối mềm mại run rẩy trong miệng anh, khiến Mục Phách chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến câu nói làm mất hứng kia. Gia Ngộ cũng chẳng thèm bận tâm. Kể cả có bắn vào trong cũng không sao, hôm nay là ngày an toàn của cô mà.
“Cậu bé” rong ruổi không ngừng, va chạm liên tục làm hai bầu ngực rung lắc dữ dội. Ánh mắt Mục Phách dán chặt lên khuôn mặt Gia Ngộ, anh khẽ nhíu mày, giơ tay kéo miếng chăn cô đang cắn chặt ra.
“Nếu không thì cắn anh đi?” Anh nói xong liền áp sát người lại, ôm chặt lấy Gia Ngộ.
Mắt Gia Ngộ đỏ hoe, cô vừa định mở miệng, hàm răng đã chạm vào bờ vai săn chắc của Mục Phách. Lúc này cô mới hiểu ý anh, thì ra là cắn vào chỗ này. Miếng mồi ngon được dâng lên tận miệng, Gia Ngộ không chút khách khí. Cô hé miệng kêu lên, cả người bị giấu dưới thân người đàn ông, cảm giác tồn tại lớn nhất chỉ là những tiếng nức nở mơ hồ.
Mục Phách chẳng thấy đau chút nào, bởi vì Gia Ngộ căn bản không nỡ cắn mạnh. Cô vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào vai anh, khiến tiếng rên rỉ chỉ quanh quẩn trong không gian nhỏ hẹp, không thoát ra ngoài được. Nhưng hơi thở nóng rực phả vào từng lỗ chân lông thật sự rất ngứa ngáy, ngược lại còn khiến anh khó chịu hơn, thà chịu đau một chút cho tỉnh táo còn hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận