Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đám Cưới Cổ Tích Và Ký Ức Đau Thương
Lễ cưới được tổ chức hoành tráng tại một resort 5 sao ven biển. Hoa tươi được nhập khẩu từ Pháp trải đầy lễ đường, dàn nhạc giao hưởng chơi những bản tình ca du dương.
Trong phòng chờ cô dâu.
“Trời ơi, mày đẹp quá Như ơi! Mày là cô dâu đẹp nhất tao từng thấy!” Tầm Tầm xuýt xoa, chỉnh lại váy cưới cho bạn.
Cố Như nhìn mình trong gương. Chiếc váy cưới đuôi cá màu trắng tinh khôi ôm sát lấy đường cong cơ thể, tôn lên vẻ đẹp kiều diễm, thuần khiết của cô. Cô mỉm cười hạnh phúc. Hôm nay cô sẽ trở thành vợ của Dĩ Triệt.
Cánh cửa mở ra, Dĩ Triệt bước vào. Hắn mặc bộ vest đen lịch lãm, cài nơ, đẹp trai đến mức khiến người ta nghẹt thở. Tầm Tầm biết ý vội lui ra ngoài.
Dĩ Triệt bước tới, nhìn cô đắm đuối. Hắn nâng cằm cô lên, ánh mắt rực lửa tình: “Nhìn em mặc váy cưới thế này… anh chỉ muốn xé rách nó ra ngay lập tức.”
“Biến thái!” Cố Như đỏ mặt đánh yêu vào ngực hắn. “Đợi đến tối đi.”
Hắn cười, hôn cô một cái thật sâu rồi mới luyến tiếc rời đi để chuẩn bị làm lễ.
Cố Như ngồi lại một mình, cầm điện thoại lên xem giờ. Bỗng một tin nhắn từ số lạ gửi đến.
Người gửi: Vũ Hàn.
Tim Cố Như hẫng một nhịp. Cái tên này… nghe quen quá, nhưng cô không nhớ là ai. Cô tò mò mở tin nhắn ra.
“Như Như, tớ xin lỗi vì đã hành động không đúng và gây ra rắc rối cho cậu. Ở nước ngoài tớ sống rất tốt, cậu đừng lo. Tớ gửi lại cậu những tấm ảnh kỷ niệm ngày xưa của chúng ta. Chúc cậu hạnh phúc.”
Tiếp theo là hàng loạt bức ảnh được tải xuống. Cố Như lướt xem từng tấm.
Ảnh cô và một chàng trai thư sinh cười tươi rói. Ảnh cô đi học, đi chơi. Và rồi… những bức ảnh chụp cô với Dĩ Triệt ngày xưa. Ánh mắt cô trong ảnh không phải là hạnh phúc, mà là sợ hãi, cam chịu.
Đột nhiên, một cơn đau đầu dữ dội ập đến như búa bổ. Cố Như ôm đầu, hét lên một tiếng đau đớn. Những hình ảnh, những đoạn ký ức bị phong ấn vỡ òa ra như đê vỡ.
Cảnh tượng Dĩ Triệt cưỡng bức cô. Cảnh hắn đánh đập Vũ Hàn. Cảnh hắn nhốt cô trong biệt thự. Cảnh cô cầm dao… Cảnh cô ngã từ ban công xuống vũng máu…
Tất cả ùa về, rõ mồn một, tàn khốc và đau thương.
Cô nhớ ra rồi. Cô nhớ ra tất cả rồi. Người đàn ông cô sắp cưới, chính là kẻ đã hủy hoại cuộc đời cô, là kẻ biến thái cuồng chiếm hữu đã giam cầm cô!
Cố Như run rẩy, nước mắt trào ra làm nhòe lớp trang điểm. Cô nên làm gì đây? Bỏ trốn sao? Vạch trần hắn sao?
Nhưng rồi, hình ảnh Dĩ Triệt những ngày qua hiện lên. Hắn bón cháo cho cô, hắn thức trắng đêm khi cô gặp ác mộng, ánh mắt đau đớn và hối hận của hắn khi cô bị thương… Tình yêu của hắn là thật, dù cách thể hiện sai lệch. Và quan trọng hơn, trái tim cô… nó đau khi nghĩ đến việc rời xa hắn.
Cô yêu hắn. Dù hắn là quỷ dữ, cô cũng đã lỡ yêu hắn mất rồi.
Tiếng nhạc cử hành hôn lễ vang lên. Cánh cửa lễ đường mở ra.
Cố Như hít sâu, lau nước mắt, đứng dậy. Cô bước đi trên thảm đỏ, từng bước chân nặng trĩu nhưng kiên định. Ở cuối con đường, Dĩ Triệt đang đứng đợi cô. Hắn nhìn cô lo lắng, sợ hãi, như thể sợ cô sẽ tan biến.
Khi cha xứ hỏi: “Con có đồng ý lấy người đàn ông này làm chồng không?”
Dĩ Triệt nín thở, bàn tay nắm tay cô siết chặt đến đau điếng.
Cố Như nhìn sâu vào mắt hắn, thấy được sự van lơn hèn mọn trong đó. Cô mỉm cười, một nụ cười bao dung và chấp nhận số phận.
“Con đồng ý.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận