Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Gia Gia, nam nhân nơi này. Thật là ghê tởm chết.” Tình Ngọc ở bên tai Na Gia nhỏ giọng oán giận.
Na Gia cũng tràn đầy đồng cảm, nhưng vẫn là hỏi: “Nếu không ghê tởm, ngươi còn muốn mang hai gã này về nhà không?”
“Tôi nào dám, tận đến hai người, tôi còn có sống hay không.” Bốn gã nam nhân, cũng đã làm nàng ăn tiêu không hết?
Trong lúc bọn họ nói chuyện, trên đài biểu diễn rốt cuộc cũng bắt đầu rồi.
“Các vị tiên sinh quý cô, xin chào các vị, tiết mục biểu diễn hôm nay các vị đoán xem là tiết mục gì?” Hắn cầm microphone hướng tới dưới đài, dưới đài các nam nhân liền hỗn loạn không đồng đều kêu.
“Dã thú cùng đĩ da^ʍ.”
“Ba ba cùng ấu nữ.”
“Thao bạo nữ hài.”
“Con gái dụ dỗ ba ba.”
Một phút qua đi, người chủ trì lại lần nữa nói: “Mọi người nói đều có ý đúng, như vậy kế tiếp, chúng ta cho mời cô gái nhỏ dâʍ đãиɠ của chúng ta Đồng Ngôn.”
Người chủ trì đều vừa dứt lời, liền có tiểu cô nương lõa thể nhìn tầm 13-14 tuổi đi lên, tự giới thiệu, “Các vị kim chủ lớn nhân xin chào, em là Đồng Ngôn, năm nay 18 tuổi, cảm ơn mọi người tiếp tục tới cổ động.”
“Kế tiếp, xin mời cộng sự của em Khắc Tư.”
Theo lời giới thiệu của nàng, một con mãnh hổ từ bên cạnh nhảy ra.
“Gừ Gừ Gừ……” Tiếng gầm thật sự lớn, Tình Ngọc cùng Na Gia vô cùng chấn động.
Bọn họ thực khϊếp sợ, ngoại trừ vườn bách thú, chưa từng nhìn thấy con hổ lớn như vậy ở nơi nào khác.
Vườn bách thú hổ đều là quan trọng, nhưng lão hổ này ở đây không phải đấu trường, thật sự sẽ không phái xuống dưới cắn người chứ?
“Gia Gia, lão hổ kia.” Nàng đôi mắt lấp lánh, có loại xúc động nhìn lên đài.
“Nếu có thể sờ sờ thì thật tốt.”
“Khoan, đừng suy nghĩ kỳ lạ!” Na Gia vội vàng ngăn nàng suy nghĩ ý tưởng nguy hiểm này, “Ngươi đừng có hỏi tại sau, nếu người có bị thương ở đâu, phỏng chừng ba ba ngươi nhất định sẽ chôn sống ta.”
“Rồi rồi, ta mới nói thôi mà!”
“Đừng, ngươi đừng nói nữa, thúc thúc ta trái tim không tốt, chịu không nổi kí©ɧ ŧɧí©ɧ.”
“Không biết xấu hổ, ngươi hơn ta có 10 tuổi lại muốn xưng thúc thúc với ta.”
“Hơn một tuổi cũng là lớn.” Na Gia khó được ấu trĩ.
Thời điểm Tình Ngọc còn muốn nói cái gì nữa, bên cạnh nam nhân đã sôi trào.
“Mau mau mau…… Đi vào…… Đi vào.”
“Ô hô……!”
“Mau làm, mau thao chết nàng.”
Cô gái tuy rằng nói 18 tuổi, nhưng so với Tình Ngọc nhỏ hơn không kém, làm người khó mà tin được nàng đã trưởng thành,
Nàng bị mãnh hổ đè ở dưới thân, không ai có thể nhìn thấy thân ảnh của nàng.
Mãnh hổ côn ŧᏂịŧ rất lớn, khiến Tình Ngọc kinh ngạc cảm thán, trên thế giới như thế nào sẽ có lớn côn ŧᏂịŧ lớn như vậy!
Này không khỏi làm nàng lo lắng, trên đài cô gái nhỏ có thể ăn được hết thứ này sao?
“A a a……!” Đây là tiếng kêu thảm thiết của cô gái, nàng đau đến đầy mặt nước mắt, mồ hôi đổ ra, hạ thân bị căng nứt, máu chảy đầy đất.
Cái này làm cho Tình Ngọc sợ hãi đến túm chặt cánh tay Na Gia, không dám buông tay, “Như thế nào lại biểu diễn loại này.”
Cùng vừa mới bắt đầu tìm kiếm cái lạ, nàng hiện tại đã hoàn toàn không có tâm lý tìm kiếm mới lạ, mà là tâm lý sợ hãi.
Ngẫm lại đều đau đến thế, nàng ngày thường bị trong nhà các nam nhân chơi đến đổ máu, đều cảm thấy đau đến muốn chết, nhưng nhìn đến màn biểu diễn này, nàng cảm thấy nàng ngày thường cũng chẳng tính đến bị thương.
Máu đỏ tươi kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến các nam nhân bạo ngược ước số, trong lúc nhất thời, dưới đài tiếng hoan hô hết đợt này đến đợt khác vang lên, rất nhiều nam nhân đều là nhất trụ kình thiên.
“A ha…… Thật lớn…… Khắc Tư…… Thật mãnh a……!” Cô gái giống như không có chút đau đớn, phối hợp lão hổ mãnh liệt công kích, nàng phe phẩy mông, giải thích mãnh hổ va chạm.
“Grừm Grừm……!” Mãnh hổ khả năng bị cô gái kẹp sảng, tiếng gầm không ngừng.
Khổ người là như vậy, côn ŧᏂịŧ lão hổ thô tráng, nhưng chính là lớn như đồ vật, liền ở trong bướm nhỏ tiểu cô nương vận động.
Tình Ngọc xem có lộ chút hưng phấn, lại có chút sợ hãi.
Không thể không thừa nhận, Tình Ngọc rất muốn cùng lão hổ tới một phát.
“Khắc Tư, quá sâu…… A a a…… Không cần…… Quá dùng sức Khắc Tư.”
“Úc…… Đau quá…… Thao đến tử ©υиɠ…… Ta phải vì Khắc Tư sinh tiểu hổ nhi.” Cô gái lắc đầu hô to, mông diêu thật sự hoan thoát.
“A…… Lớn…… Lại lớn…… Không được…… Ngôn nhi bị thao hỏng rồi…… Cứu mạng.”
Cô gái nhỏ ở trên mặt rất là sợ hãi, mông nàng không có lại động, có thể nói là nàng không dám động.
Nàng khóc rống, “A a a…… Muốn bắn…… Khắc Tư muốn bắn…… Không…… Ngôn nhi sợ hãi…… Ngôn nhi chịu không nổi.”
Cô gái đi phía trước liều mạng nằm bò, muốn thoát ly khỏi mãnh hổ giam cầm, nhưng nàng nơi nào có thể làm được.
Chỉ là côn ŧᏂịŧ lão hổ trướng lơn, liền hoàn toàn đem tiểu huyệt nàng giam cầm.
Nàng một khi động, liền cảm thấy hạ thân đau đến tê tâm liệt phế, trong cơ thể nội tạng cảm giác đều lệch vị trí.
“A ha…… Ô ô ô…… Cứu cứu ta.” Cô gái càng khóc, người xem càng hưng phấn, căn bản sẽ không có người đi cứu nàng.
Tình Ngọc rõ ràng nhìn đến, tử ©υиɠ của cô gái nơi đó, lộ ra rất lợi hại, có thể rõ ràng hình dạng côn ŧᏂịŧ lão hổ bạo trướng.
Qυყ đầυ lão hổ phỏng chừng lớn như quả cầu, ép tận sâu tử ©υиɠ cô gái.
Thấy thế, Tình Ngọc không ngừng co bóp chắt lại miệng huyệt, hạ thân đều đã ướt đẫm.
“Gia Gia, nàng…… Không có việc gì chứ!”
“Không biết, khẳng định đã bị thương, nhưng hẳn là sẽ không chết.” Na Gia thấy Tình Ngọc có chút sợ hãi, liền đề nghị nói: “Nếu không chúng ta đi trước đi!” Nói thật, hắn nhìn cũng cảm thấy khủng bố.
“Sắp kết thúc rồi, xem xong rồi đi, về sau phỏng chừng sẽ không có cơ hội thấy được.” Tình Ngọc biết, nếu các nam nhân biết nàng tới chỗ như này, khẳng định sẽ không để nàng tới lần thứ hai.
“Chỉ cần ngươi về sau không có bóng ma tâm lý liền được.” Bằng không, các nam nhân của người sẽ thiến ta.
“Đương nhiên sẽ không, đám lão công của ta, mới không phải dã thú, ta tự biết phân biệt.”
Tình Ngọc trả lời lời thề son sắt, nhưng nàng không biết, kế tiếp sẽ phát sinh một kiện khiến nàng cả đời chẳng thể quên
“A a a…… A…… A…… Thật nhiều…… Ngôn nhi chịu không nổi…… A ha…… A ân…….” Cô gái bị mãnh hổ bắn tϊиɧ ɖϊ©h͙ nhiều đến ngất xỉu đi, bụng bị tϊиɧ ɖϊ©h͙ căng lớn giống thai phụ mang bầu 5 tháng.
“Gừm Gừm…… Grừm gào……!” Mãnh hổ như đang tuyên thệ nó thắng lợi, vẫn luôn gầm rú, cũng khôn có rời khỏi cơ thể tiểu cô nương.
Thấy bộ dáng cô gái, Tình Ngọc đột nhiên nghĩ đến thời điểm ba ba súc ruột cho nàng, lúc ấy hắn thật sự không có lưu tình!
Nàng nghĩ đến ba ba, trên mặt liền đỏ ửng.
“Nghĩ cái gì vậy, thật dâʍ đãиɠ.”
“Ta thấy ngươi cái gì cũng không biết, đương nhiên là nghĩ tới lão công nhà ta!” Tình Ngọc cố ý kí©ɧ ŧɧí©ɧ Na Gia, “Đâu giống ngươi cẩu độc thân, còn không mau đi tìm người ôm ngươi.”
Bọn họ chỉ có hai người, cho nên từ khi bọn họ bắt đầu tiến vào, đã bị theo dõi, không biết xui xẻo sao, hôm nay Boss tới kiểm tra cửa hàng, liền để ý bọn họ.
Một con cừu con ngon miệng cùng một con con thỏ vô hại, cư nhiên nắm tay tới xem biểu diễn, thật là dê vào miệng cọp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận