Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh có biết phòng vệ chính đáng là cái gì không?”, Đới Mi từ bên cạnh đi ra, lắc lắc chiếc điện thoại trên tay: “Tôi đã chụp lại toàn bộ, anh đã dùng từ ngữ nhục mạ và chửi rủa chúng tôi, mà cái anh này đây, chỉ là người qua đường nhìn thấy chuyện bất bình nên ra tay nghĩa hiệp thôi.


“Có phải là cô đã gọi cảnh sát không?” Viên cảnh sát hỏi Đới Mi: “Mau xuất trình chứng minh nhân dân.

“Chính là tôi đã báo cảnh sát, tên này quấy rối bạn của tôi, bạn tôi còn đang ở trong phòng.

”, Đới Mi lấy chứng minh thư của mình ra, đưa cho cảnh sát: “Anh có cần lấy lời khai của cô ấy không?”
“Cần, dù sao thì chính cô ấy mới là người liên quan đến việc quấy rối này.

”, sau khi cảnh sát ghi vào sổ xong, lại đi qua hỏi tên mập, chứng minh nhân dân của hắn ta đâu.

Tên đàn ông mập mạp thấy không cam tâm, chỉ vào Thẩm Ám, hét lớn: “Là cậu ấy đã đánh tôi! Chuyện này không thể cứ như vậy cho xong được! Các người không thể bao che cho cậu ấy!”
“Ai đang bao che?”, vị cảnh sát nhìn vào Thẩm Ám, nói: “Thực sự đánh người là không đúng, nên làm phiền bác sĩ Thẩm đi cùng chúng tôi một chuyến.


Thẩm Ám gật đầu: “Tôi biết, làm phiền các anh rồi.


Cảnh sát cùng với vài người nhóm Đới Mi lên tầng, để lại một vị cảnh sát ở đây trông chừng tên mập, sau đó Thẩm Ám mới lấy điện thoại ra gọi cho Đàm Viên Viên.

“Nói với vị khách đã đặt lịch hẹn trước một tiếng, hôm nay tôi có chút việc bận.


Sau khi cúp điện thoại xong, anh nhấc chân bước lên tầng, tên mập chỉ tay về phía anh, quát lên với vị cảnh sát: “Này, cậu ấy muốn bỏ chạy!”
Thẩm Ám không thèm để ý tới, bước vài bước lên tầng ba, có một đám người đang đứng trước cửa, còn Bạch Lê thì đang đứng phía sau người Đới Mi, cô cúi đầu xuống, trên đầu đội một cái nón to của chiếc áo khoác hoodie rộng rãi.

Khi cảnh sát đang thẩm vấn, thậm chí cô còn không dám ngẩng đầu lên, giọng nói nhẹ nhàng mang theo âm mũi nặng nề.

Sau khi ghi lại lời khai của cô, Đới Mi động viên vỗ vỗ vai của Bạch Lê, muốn cô an tâm đi vào phòng, nhưng Bạch Lê lại nắm lấy ống tay áo của Đới Mi, nhỏ giọng nói: “Thẩm Ám….


“Cái gì cơ?”, Đới Mi nghe không hiểu: “Cái gì Ám?”
Thẩm Ám đang ở sau lưng cô, trả lời một tiếng: “Tôi ở đây.


Bạch Lê có vẻ bị doạ, cơ thể nhẹ nhàng run lên, qua một lúc sau mới quay đầu lại.

Vóc dáng người đàn ông cao lớn, đứng giữa vài người đàn ông khác trông có vẻ lộ ra sự mạnh mẽ phi thường, đôi lông mày của anh đen kịt, lặng lẽ nhìn cô từ xa, một lúc sau anh mới bước đến, nhẹ nhàng đưa tay lên vỗ vỗ đỉnh đầu của cô.

“Không sao nữa rồi.


Nước mắt của Bạch Lê ngay tức khắc rơi xuống.

Sau khi Đới Mi quay qua, cô sợ hãi điều chỉnh lại cảm xúc của chính mình ngay, cũng lau sạch nước mắt trên mặt, nhưng cô vẫn không hiểu, tại sao khi ở trước mặt người đàn ông này, anh đối với cô mà nói hoàn toàn chỉ là một người xa lạ, nhưng chỉ cần một hành động, một lời nói của anh thôi, nước mắt của chính mình sẽ không kiểm soát được mà rơi xuống.

Thẩm Ám ở lại đồn cảnh sát hết ba tiếng, sau đó trả 3000 tệ tiền thuốc than cho tên mập đó.

Còn tên mập thì phải bị giam tại đồn cảnh sát một tuần do hành vi ngược đãi con mèo lúc trước, bây giờ lại cộng thêm tội quấy rối, hai vụ việc này cộng dồn lại, khiến hắn ta bị nhốt lại đồn cảnh sát một tuần, ngoài ra còn phải nộp phạt thêm 5000 tệ, đồng thời phải viết bản kiểm điểm và thư xin lỗi tại đồn cảnh sát.

Lúc Thẩm Ám đi ra, thì đã gần hai giờ chiều.

Đới Mi và Bạch Lê đều đang đứng ở cổng, nhìn thấy anh đi ra Đới Mi dẫn đầu đi lên phía trước, cô ấy móc ra 5000 tệ từ trong túi, đưa qua cho Thẩm Ám: “Thực xin lỗi, đây là một chút lòng thành của tôi, cám ơn anh đã ra tay cứu giúp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận