Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi vô tình đảo mắt nhìn lên phía trên, nơi dành cho khách mời và những sinh viên ưu tú. Và tôi thấy hắn. Hoàng Bách đang ngồi ở hàng ghế đầu, ngay ngắn trong bộ vest đắt tiền, bên cạnh có lẽ là cha mẹ hoặc người thân của hắn. Hắn ta dường như là một nhân vật có máu mặt. Từ góc độ này, tôi có thể thấy hắn ta thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía chúng tôi, ánh mắt vẫn còn sự tức tối.

Hắn ta là ai? Hắn ta đã làm gì An? Mối quan hệ của họ là gì? Tình cũ? Kẻ thù trong kinh doanh? Hay một thứ gì đó tồi tệ hơn? Hàng ngàn câu hỏi quay cuồng trong đầu tôi, nhưng tôi biết mình sẽ không có được câu trả lời. Ít nhất là không phải bây giờ.

Bài phát biểu của một vị giáo sư già nào đó cứ đều đều như một bài ru ngủ. Không khí trong hội trường bắt đầu có chút uể oải. Nhiều sinh viên đã bắt đầu lấy điện thoại ra bấm. Tôi cũng cảm thấy buồn ngủ, hậu quả của một đêm trằn trọc.

Đột nhiên, An cử động.

Cô ấy đứng bật dậy, không nói không rằng.

“Cậu đi đâu vậy?” tôi giật mình, hỏi khẽ.

“Nhà vệ sinh,” cô ấy đáp cộc lốc, rồi lách qua người tôi, đi ra phía lối đi giữa hai dãy ghế.

Tôi nhìn theo bóng lưng cô ấy. Mái tóc bạch kim nổi bật lướt đi giữa những cái đầu đen, rồi biến mất sau cánh cửa lớn của hội trường.

Tôi ngồi một mình giữa không gian ồn ào nhưng lại cảm thấy trống rỗng đến lạ. Sự hiện diện của An, dù là im lặng và xa cách, cũng khiến tôi cảm thấy có một mối liên kết nào đó. Giờ cô ấy đi rồi, chỉ còn lại tôi với mớ suy nghĩ hỗn độn và một nỗi lo lắng mơ hồ. Lo cho cô ấy, và lo cho chính bản thân mình.

Cuộc sống đại học của tôi, xem ra sẽ không chỉ có sách vở và những ham muốn thể xác đơn thuần. Nó vừa xuất hiện thêm một nhân vật phản diện, một quá khứ bí ẩn, và một mối quan hệ phức tạp hơn tôi tưởng rất nhiều. Tôi thở dài, ngả lưng vào ghế, cảm thấy mệt mỏi thực sự.

Tôi thở dài, ngả lưng vào ghế, cảm thấy mệt mỏi thực sự. Cái mệt này không đến từ việc thiếu ngủ, mà đến từ việc não bộ phải xử lý quá nhiều thông tin và cảm xúc trái ngược trong một buổi sáng. Từ cơn khoái lạc điên cuồng trong bếp, đến sự căng thẳng tột độ khi đối mặt với Hoàng Bách, và giờ là sự lạnh nhạt, xa cách của Minh An. Mọi thứ cứ như một chuyến tàu lượn siêu tốc, và tôi thì bị trói chặt vào ghế mà không có cách nào thoát ra.

Vị giáo sư trên bục vẫn đang thao thao bất tuyệt về tầm quan trọng của việc xây dựng mạng lưới quan hệ trong kinh doanh. Tôi nghe mà thấy nực cười. Mạng lưới quan hệ à? Mối quan hệ đầu tiên và duy nhất của tôi ở cái trường này hiện đang ngồi cách tôi vài mét, lạnh lùng như một tảng băng, và vừa mới gây hấn với một gã trông có vẻ như con ông cháu cha. Một khởi đầu thật tuyệt vời.

Tôi lại liếc sang chỗ An vừa đi ra. Mười phút rồi. Cô ấy đi vệ sinh gì mà lâu thế? Hay là cô ấy bỏ về rồi? Cái suy nghĩ đó khiến lồng ngực tôi thắt lại một cách kỳ lạ. Tôi không muốn cô ấy bỏ đi như thế. Tôi không muốn phải ở một mình trong cái hội trường ồn ào này, và sau đó là trở về căn hộ trống rỗng. Chết tiệt, từ khi nào mà sự hiện diện của cô ấy lại trở nên quan trọng với tôi như vậy? Mới chỉ hơn một ngày thôi mà.

Tôi cố gắng tập trung lại vào bài phát biểu, nhưng vô ích. Hình ảnh của An cứ quay cuồng trong đầu tôi. Không phải là hình ảnh cô ấy đang quỳ gối bú cặc cho tôi, hay hình ảnh cô ấy ưỡn bộ ngực trần đầy tinh dịch của tôi. Mà là hình ảnh nắm đấm siết chặt của cô ấy, ánh mắt lạnh lẽo chứa đầy căm hận khi nhìn Hoàng Bách, và cả cái dáng vẻ cô đơn, thu mình lại trên ghế ban nãy.

“Bên ngoài mạnh mẽ, bên trong yếu đuối.”

Cái dòng mô tả đó lại hiện lên. Có lẽ nào… nó là thật? Có lẽ nào đằng sau sự phóng túng, bạo dạn kia là một tâm hồn đã từng bị tổn thương nặng nề? Và gã Hoàng Bách khốn kiếp kia chính là kẻ đã gây ra vết thương đó?

Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy một ngọn lửa giận dữ âm ỉ cháy trong lòng. Không phải sự ghen tuông của một thằng đàn ông, mà là sự tức giận thuần túy khi thấy một người bị bắt nạt. Dù An có là yêu nữ, có dùng tôi làm công cụ, thì cái cách gã Bách kia sỉ nhục cô ấy vẫn là không thể chấp nhận được. Hắn ta gọi cô ấy là “con khốn”. Hắn ta miệt thị cách ăn mặc của cô ấy. Hắn ta còn dám cảnh cáo tôi.

“Rồi mày sẽ phải hối hận vì dính vào nó.”

Câu nói của hắn ta văng vẳng bên tai tôi. Hối hận à? Có lẽ tôi sẽ hối hận thật. Dính vào một cô gái phức tạp và có một kẻ thù nguy hiểm như An chắc chắn không phải là con đường dễ dàng gì. Nhưng không hiểu sao, ngay lúc này, tôi lại không cảm thấy sợ hãi. Tôi chỉ cảm thấy một sự thôi thúc muốn bảo vệ. Một suy nghĩ điên rồ, bởi vì người cần được bảo vệ có lẽ là tôi mới đúng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận