Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Xuân Vũ ngồi co ro ở ghế phụ, quần áo ướt sũng, run cầm cập vì lạnh và sợ hãi. Lý Thước ném cho cô một chiếc khăn tắm, rồi im lặng lái xe. Anh ta không hỏi cô tại sao lại ở đây, tại sao lại khóc, nhưng vẻ mặt lạnh lùng của anh ta khiến cô không dám mở miệng.
Xe dừng lại trước một nhà hàng sang trọng. Lý Thước kéo cô vào một phòng riêng, gọi một bàn đầy thức ăn nóng hổi.
“Ăn đi. Có chuyện gì nói sau.” Anh ta ra lệnh.
Xuân Vũ đói lả, nhưng chẳng nuốt trôi miếng nào. Cô ngập ngừng kể lại chuyện bị mất thẻ, bị Trương Lệ lừa, và món nợ 10 vạn tệ trên trời rơi xuống.
Lý Thước nghe xong, không hề tỏ ra ngạc nhiên. Anh ta nhếch mép cười nhạt, lấy trong túi ra một điếu thuốc, châm lửa hút. Làn khói trắng mờ ảo che đi biểu cảm trên khuôn mặt anh ta.
“Cô ta cũng lừa tôi.” Lý Thước nói, giọng bình thản như đang kể chuyện người khác. “Cô ta nói dối là mẹ bị bệnh nặng, vay tôi 30 vạn rồi biến mất.”
“Cái gì? 30 vạn?” Xuân Vũ kinh ngạc. Hóa ra không chỉ mình cô là nạn nhân.
“Số tiền đó với tôi không lớn, coi như phí chia tay. Nhưng với em…” Lý Thước nhìn cô từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở khuôn mặt hốc hác, tiều tụy của cô. “10 vạn tệ, em định trả thế nào? Đi làm thuê cả đời à? Hay là… vào tù?”
Xuân Vũ cúi gằm mặt, nước mắt lại chực trào ra. “Tôi… tôi không biết. Tôi đang cố vay mượn…”
“Tôi có thể giúp em trả nợ.”
Xuân Vũ ngẩng phắt lên, nhìn anh ta như nhìn thấy phao cứu sinh. “Thật sao? Anh… anh giúp tôi thật sao?”
“Tất nhiên. Tôi có thể trả ngay lập tức cho ngân hàng, xóa sạch nợ xấu cho em.” Lý Thước dụi tắt điếu thuốc, nhoài người về phía trước, nhìn thẳng vào mắt cô. “Nhưng trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí cả. Em hiểu ý tôi chứ?”
Xuân Vũ rùng mình. Cô hiểu. Anh ta muốn gì, cô quá rõ.
“Tôi… tôi không bán thân.” Cô run rẩy nói, hai tay ôm chặt lấy ngực.
Lý Thước bật cười lớn, tiếng cười vang vọng trong căn phòng kín. “Bán thân? Em nghĩ em đáng giá 10 vạn sao? Một lần ngủ với em giá cao thế à?”
Lời nói sỉ nhục của anh ta khiến mặt Xuân Vũ đỏ bừng vì giận và xấu hổ.
“Tuy nhiên…” Lý Thước thu lại nụ cười, giọng trầm xuống. “Tôi đang cần một người ở ghép. Căn hộ tôi đang ở quá rộng, một mình buồn chán. Em dọn đến đó ở đi. Ban ngày đi làm trả nợ dần cho tôi, tối về… làm việc nhà, nấu cơm, giặt giũ cho tôi. Coi như trừ lãi.”
“Chỉ… chỉ thế thôi á?” Xuân Vũ nghi ngờ.
“Chứ em muốn gì nữa? Muốn ngủ với tôi à?” Lý Thước nhướng mày trêu chọc. “Yên tâm, tôi không hứng thú ép buộc phụ nữ đâu. Trừ khi… em tự nguyện.”
Xuân Vũ cắn môi suy nghĩ. 10 vạn tệ là con số quá lớn, cô không thể xoay sở được trong 3 ngày. Nếu vào tù, đời cô coi như chấm hết, mẹ cô sẽ sống sao? Lời đề nghị của Lý Thước tuy nguy hiểm, nhưng là lối thoát duy nhất lúc này.
“Được… tôi đồng ý. Nhưng anh phải hứa… không được chạm vào tôi nếu tôi không muốn.”
“Thành giao.” Lý Thước nhếch mép, rút điện thoại ra gọi cho ai đó. Chỉ 5 phút sau, anh ta quay lại báo: “Nợ của em đã được thanh toán. Giờ thì… về nhà thôi.”
Về nhà? Nhà của anh ta.
Lý Thước đưa Xuân Vũ về khu chung cư cao cấp Hương Uyên Đế Cảnh. Đây là khu nhà giàu nổi tiếng ở Thẩm Quyến, an ninh nghiêm ngặt, tiện ích 5 sao. Xuân Vũ choáng ngợp trước sự xa hoa của nó.
Căn hộ của Lý Thước nằm trên tầng 25, rộng hơn 200 mét vuông, nội thất sang trọng, hiện đại. Sàn nhà lát gỗ bóng loáng, cửa sổ kính kịch trần nhìn ra toàn cảnh thành phố lung linh ánh đèn.
“Đây là phòng của em.” Lý Thước chỉ vào một căn phòng rộng rãi, đầy đủ tiện nghi, có cả phòng tắm riêng. “Thoải mái hơn cái chuồng lợn em từng ở chứ?”
Xuân Vũ đặt túi hành lý xuống, lòng nặng trĩu. Cô đã thoát khỏi nợ nần, nhưng lại bước vào một cái bẫy khác. Cái bẫy mang tên Lý Thước.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận