Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi Từ còn chưa kịp phản ứng tiếp thì chàng trai trước mặt bỗng nhiên rời đi.

Nghiêu Thần lấy điện thoại trên bàn và gọi điện tới Tô gia.

Sau hai tiếng tút đầu dây bên kia liền có người bắt máy.

“Thần Thần sao thế con?”

Nghiêu Thần quay đầu nhìn Tô Từ đang ngồi trên mặt đất, khóe môi nở nụ cười nói vào điện thoại: “Dì Tô à, hôm nay mẹ con muốn giữ Từ Từ ở lại chơi một đêm, không biết dì có đồng ý không?”

Hai mắt Tô Từ dâng lên sự hoảng loạn, nước mắt chảy xuống liên tục, cô lảo đảo đứng lên rồi chạy về dưới chân hắn quỳ xuống, đôi mắt ngập nước nhìn vào điện thoại trong tay Nghiêu Thần.

Đầu không ngừng lắc, miệng liên tục mấp máy: “Đừng đồng ý, đừng mà mẹ ơi.”

Đôi mắt cô ánh lên sự hy vọng, cô hy vọng rằng mẹ mình sẽ không đồng ý. Nếu không đêm nay Tô Từ tuyệt đối sẽ rất thê thảm.

Cha mẹ Nghiêu nhất định sẽ không giúp cô, từ đó đến giờ bọn họ mặc dù biết những chuyện mà Nghiêu Thần làm với cô nhưng chưa bao giờ bọn họ nhúng tay vào.

Cho nên cô chỉ còn cha mẹ mình mà thôi, cầu xin bọn họ đừng bỏ rơi cô.

Nhưng mẹ ruột của Tô Từ vẫn không thể hiểu được cô.

Từ bé bà ấy đã luôn muốn cô phải lấy lòng Tô gia, bây giờ nghe được Tô gia muốn giữ con gái mình lại thì chắc chắn sẽ vui mừng khôn xiết và lập tức đồng ý ngay.

“Tất nhiên là được, sau này nếu mẹ con muốn giữ Từ Từ ở lại chơi thì không cần xin phép dì, cứ điện báo một tiếng là được.”

Nghiêu Thần đang mở loa ngoài để cho Tô Từ có thể nghe rõ từng lời của mẹ mình nói, hai chân cô đang quỳ thẳng liền từ từ sụp xuống, gương mặt tĩnh lặng.

Nghiêu Thần cúp điện thoại, rồi đặt nó sang một bên, ra lệnh cho cô: “Cởi quần áo rồi lên giường quỳ.”

Tô Từ chậm chạp đứng dậy, cô như một con rối gỗ làm theo sự điều khiển của người cầm dây, giơ tay cởi quần áo trên người xuống rồi đi tới bên giường leo lên đó quỳ xuống.

Nước mắt đang đọng trên hàng mi lần lượt chảy xuống. Tô Từ không náo loạn, không la hét, cô chỉ im lặng khóc như vậy.

Nghiêu Thần tháo thắt lưng rồi gấp lại cầm trên tay.

Hắn đi ra sau lưng Tô Từ, nhìn tấm lưng láng mịn của cô rồi giơ cao thắt lưng trong tay lên, quất mạnh xuống.

Vút…

“A…”

Cả người Tô Từ mất đà ngã về phía trước, trong miệng phát ra tiếng rên đau đớn.

Gương mặt cô gục xuống, úp dưới ga trải giường.

Trên tấm lưng trắng nõn lập tức xuất hiện một vệt dài màu đỏ, da non bong lên tạo thành một mảng trắng, những chấm li ti đỏ của máu cũng dần xuất hiện.

Nghiêu Thần không chút thương tiếc lại giơ tay và quất lên lưng Tô Từ liên tục năm sáu cái.

Cả người Tô Từ run lên mỗi khi thắt lưng hạ xuống, những tiếng hét đau đớn đều bị cô dùng răng cắn lấy ga giường kiềm chế lại.

Nước mắt đều chảy xuống ga giường rồi biến mất.

Vành mắt Tô Từ đỏ lên, chứa đầy hận ý.

Ánh mắt này, cô không bao giờ dám dùng nó để nhìn Nghiêu Thần, chỉ dám lén lút bày ra ở một góc khuất mà không ai có thể nhìn thấy. Nó thể hiện cho tính cách của cô, trước sự kiểm soát của Nghiêu Thần, không thể khiến cô không hận.

Có ai mà lại không hận người đã đối xử với mình như vậy.

Chỉ cần là một con người bình thường đều phải hận.

“A…”

Da đầu đột nhiên bị một bàn tay nắm lấy rồi kéo ngửa lên.

Tô Từ đau đớn nhăn mặt, lập tức ở hai bên khóe miệng bị một thứ gì đó móc vào.

Lần này cô thật sự sợ hãi, khuôn miệng méo mó hét lên: “Đừng mà… đừn ơi rò này.” (đừng chơi trò này)

Tiếng hét và những lời cầu xin của cô gái đều méo mó không rõ nội dung.

Nghiêu Thần cầm cái móc bằng sắt và móc nó vào hai mép miệng của Tô Từ rồi kéo ngược ra sau, móc sắt có đầu tròn nên sẽ không làm miệng Tô Từ bị thương.

“Ưm… ưm… đung… ma…”

Nước mắt cô trào xuống dữ dội, cô dùng sức la hét, dùng sức vùng vẫy, không còn im lặng chịu đựng như khi nãy nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận