Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

t*ng trùng nóng hổi phun xối xả vào tử cung mang đến kích thích làm cô run lên, hai chân tê dại mất hết sức lực.
Chu Quý ôm chặt lấy cô, sau khi dư vị qua đi, anh run rẩy giúp cô mặc quần áo, rút khăn giấy lau đi dịch đục giữa hai chân, xong xuôi anh bế cô nằm lên ghế trúc, tiếng lại bếp lò bớt lửa lại.
Dục vọng được thỏa mãn, cô lười biếng nhìn Chu Quý vội vàng xào rau. Nhìn cô như “lão phật gia”, trong lòng Chu Quý dâng lên cảm giác là lạ, ngọt ngào và nhẹ nhàng, chỉ cần nhìn em dâu thế này thôi anh cũng đã thỏa mãn.
Đương nhiên, anh cũng không ngại làm thêm chuyện gì đó.
Cô tự nhiên hiểu anh đang nghĩ gì. Tuy rằng không phải ai cô cũng thích nhưng cô thật sự cao hứng khi người khác yêu thích mình.
Mưa tạnh thì trời đã tối đen, điện vẫn chưa có. Nến thắp sán đầy nhà, mấy người còn lại bắt đầu xuống nhà ăn cơm. Sáu người cùng ngồi trên một cái bàn, anh ngồi cạnh cô, không ngừng gắp giò heo vào chén cô: “Tiểu Phúc, nghe nói ăn da heo tốt cho làn da phái nữ lắm, em ăn nhiều vô.”
Chu Dũng bên cạnh cười lớn: “Thằng tư bình thường toàn giành ăn giò heo. Sao nay có lòng tốt gắp cho em đâu hết thế này. Từ khi nào mà chú hào phóng quá vậy?”
Trước kia trong nhà sau Chu Tư Niên ra, Chu Quý là người nhỏ thứ kế. Trong mắt anh, người em trai này rất keo kiệt, cứ thích giành thức ăn ngon của cả nhà.
“Anh hai nói bậy gì đó? Giờ Tiểu Phúc là người phụ nữ duy nhất trong nhà, em tốt với em ấy chút thì có làm sao? Chắc anh thấy Tiểu Phúc ăn ngon miệng như vậy, anh không được ăn nên ghen tỵ chứ gì.” Từ lần ân ái đầu tiên anh đã nhận định, Tiểu Phúc chính là người phụ nữ của anh rồi.
Chu Dũng thấy cô cố nhịn cười, tức đến mức ra khói lỗ tai, định lên tiếng cãi lại. Cha Chu nhíu mày nhìn hai người một cái, hai anh em lập tức ngậm miệng lại.
“Tuy biết là tốt cho da nhưng cũng không nên ăn nhiều.” Cha Chu gắp một khoanh bắp bỏ vào trong chén cô. Mấy người còn lại cũng không kém cạnh.
“Mọi người muốn nuôi em thành heo hả?” Trương Tiểu Phúc buông đũa nhìn bọn họ: “Về sau không an được gắp đồ ăn cho em, em có tay mà!” Thật là, trên bàn ăn còn tranh sủng cái gì không biết.
Thấy mấy người không hé răng, cô cười, gắp miếng thịt to nhất trong chén bỏ sang cho cha Chu: “Ba làm việc vất vả, ăn thịt nhiều mới có sức.”
Cha Chu cảm động, không cự tuyệt, thầm nghĩ: con dâu đúng là vừa hiếu thuận vừa hiểu chuyện. Chu Quý ở một bên hụt hẫng, rõ ràng mình mới là người cùng cô thân mật, sao cô lại bất công thế chứ.
Buổi tối không điện, sau khi dùng cơm xong, cả nahf đi ngủ sớm.
Trương Tiểu Phúc đang ngủ ngon lành, đột nhiên cảm thấy có bàn tay sờ loạn trên người mình. Cô giật mình thét chói tai: “Ai!”
“Là anh! Đừng la lớn!” Chu Quý che miệng cô lại. Trương Tiểu Phúc mở đèn tường, kéo chăn ra, trừng mắt nhìn người đàn ông không biết chui vào trong chăn cô tự lúc nào, giận dữ nói: “Đêm hôm khuya khoắt, anh về phòng đi!”
“Chính là do đêm hôm khuya khoắc anh mới ở đây!” Chu Quý cười gian tà, kéo chăn đắp lên hai người, bàn tay ôm eo cô liền sờ loạn lên, hôn lên cổ cô, thở hổn hển nói: “Tiểu Phúc, anh nghĩ về em đến ngủ không được. Ta ngủ cùng nhau được không?”
Trương Tiểu Phúc trừng mắt. Tốt lắm, mới mấy ngày mà miệng lưỡi trơn tru hẳn lên, chẳng kém mấy thanh nhiên trong thành phố: “Nói hươu nói vượn, anh không đi ra em kêu lên cho coi.”
“Vợ yêu sẽ không làm như vậy.” Chu Quý nắm lấy tay cô, cúi đầu hôn mấy cái lên môi, dục hỏa trong mắt cơ hồ đem cô đốt cháy. Anh lại hôn tiếp, bà tay xấu xa bóp loạn ngực cô. Thấy hô hấp cô ngày càng nặng nề, anh thừa biết cô chỉ là miệng nói vậy chứ trong lòn không nghĩ vậy.
“Anh kêu ai là vợ đó? Em là vợ của em trai anh đấy. Anh không đi em kêu ba.” Trương Tiểu Phúc ra vẻ tức giận. Chu Quý chẳng những không sợ hãi mà còn cảm thấy ngứa ngáy.
“Nó đi rồi, từ nay em là bà xã của anh. Anh sẽ thay nó “yêu” em.” Anh mở dây áo choàng ngủ, cúi đầu nhẹ mút cổ cô, mút đến khi cô rùng mình vì tê dại. Chẳng để cô kịp nói gì, anh mở hai chân cô ra, xông thẳng vào.
“Á…” Cô nắm chặt chăn.
Vật thô to mạo muội đi vào như vậy làm tiểu huyệt căng đến tràn đầy, lại đau lại trướng.
Cơ thể nóng hực của anh kề sát cô, cứng rắn ngực không được ma xát bầu ngực đầy đặn, eo bụng rắn chắc bắt đầu dùng sức.
Theo tốc độ thọc vào rút ra càng lúc càng nhanh, Trương Tiểu Phúc không tự chủ ôm chặt lấy vòng eo rộng lớn, hai chân câu lấy anh, bàn tay vuốt ve tấm lưng trần trụi, từng khối cơ lồi lõm phập phồng, chỉ cần nhẹ vỗ về là biết trong đó có lực biết bao.
Anh dũng mãnh luật động, khoái cảm ngày một trào dâng cao hơn. côn th*t mỗi va chạm đều làm bụng cô hơi gồ lên, đầu nấm đột phá cửa tử cung, thô bạo đâm thẳng vào bên trong tử cung quấy nhiễu.
“Thoải mái không em?” Anh hỏi. Cô đã mất hết ý thức, mắt cô trợn trắng lên vì kích thích quá độ, lắc đầu theo bản năng.
Chu Quý thấy cô lắc đầu, càng thêm mạnh mẽ thô bạo, quy đầu hận không thể thọc xuyên bụng cô. Cả người cô co rút lại, tử cung như sắp bị anh phá rách, cô ngất đi trong sung sướng tột cùng.
“Tiểu Phúc, Tiểu Phúc?” Chu Quý gọi tên cô, tiếp tục dập hơn mười mấy cái nữa. Trương Tiểu Phúc chậm rãi mở đôi mắt đang mê ly, thầm mắng anh cầm thú.
Thấy cô tỉnh lại, Chu Quý yên tâm, hôn lên khóe môi cô: “Chờ một chút, anh sẽ nhẹ nhàng.”
Động tác của anh đã chậm đi nhiều. Ngược lại cô lại không muốn thế, cố ý co rút tiểu huyệt kẹp lấy đồ vật của anh, quả nhiên anh lại mất khống chế một lần nữa.
Cũng không biết trải qua bao lâu, thẳng đến khi hai người đều mệt nằm liệt giường mới thỏa mãn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận