Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vậy ngoan ngoãn truyền dịch dinh dưỡng, có nghe không?” Lạc Nhạn cuối cùng cũng hòa hoãn lại, tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve xoa đầu Lục Dĩnh. “Qua hai ngày nữa công việc ổn định, tôi cùng Trình Cẩn dẫn em ra ngoài chơi.”

Mặt Lục Dĩnh đã sớm giàn giụa nước mắt, liều cái mạng nhỏ mà gật đầu.

Mấy ngày sau đó Lục Dĩnh không tiếp tục phản kháng, tuy vẫn không thể ăn uống nhưng cũng không tự ý rút dây truyền ra, tình hình cũng trở nên tốt hơn rất nhiều.

Trình Cẩn cùng Lạc Nhạn bận rộn chuyện gì đó, rất ít khi trở về. Lục Dĩnh cũng coi như vui vẻ sống qua mấy ngày.

“Tiểu thư, cô thay đồ đi.” Sáng sớm bảo mẫu Chu vui vẻ đánh thức Lục Dĩnh dậy. “Thiếu gia đợi người bên ngoài.”

Lục Dĩnh vẫn còn đang mơ màng không hiểu chuyện gì, mở to đôi mắt tròn ngơ ngác lên nhìn. Cơ thể vẫn như cũ gầy gò nhưng xem ra cũng có thêm chút sức sống. Bảo mẫu cẩn thận dìu Lục Dĩnh ra tới hầm xe, Lạc Nhạn cùng Trình Cẩn đã đợi sẵn ở đó.

Lạc Nhạn cẩn thận bước tới, cưng chiều hôn lên trán Lục Dĩnh: ” Mấy hôm nay có ngoan không?”

“Có ạ.” Lục Dĩnh đưa tay lên cho hắn xem, trên bàn tay trắng nõn đầy những vết kim tiêm. “Tiểu Dĩnh nhớ hai anh lắm.”

Nói rồi đưa tay ra, muốn bọn hắn ôm ấp. Lạc Nhạn cũng chiều theo bế bổng cô bé lên rồi mới đưa Lục Dĩnh cho Trình Cẩn. Bọn hắn muốn đưa Lục Dĩnh tới bãi biển tư nhân, bởi vì ở trên hòn đảo độc lập, trước tiên cần phải đến sân bay.

Lạc Nhạn rõ đường nơi này nên hắn sẽ lái xe.

Trình Cẩn đã rất lâu không chạm vào người Lục Dĩnh, vừa ôm cơ thể thơm tho vào trong lòng, người anh em của hắn liền trực tiếp trở nên cứng. Ôm Lục Dĩnh ngồi trên ghế, cái mông nhỏ trực tiếp chạm vào thứ cộm lên đó.

“Lục Dĩnh, em giúp Cẩn ca ca được không?” Trình Cẩn không nhịn được, trực tiếp đặt Lục Dĩnh dưới sàn xe, đối diện với đũng quần hắn.

Không gian trong xe chật chội, vừa mới đặt xuống Lục Dĩnh liền ngửi được thấy mùi hương năm tính đặc trưng mà cô vốn đã rất quen thuộc.

“Vâng ạ!” Lục Dĩnh ngoan ngoãn đưa tay lên, giải thoát cho con quái vật to lớn đó ra khỏi lớp vải.

Lục Dĩnh vốn đã quen, mở cái miệng nhỏ ngậm lấy quy đầu, dùng lưỡi cùng miệng nhỏ ép lấy nó. Trình Cẩn thoải mái thở ra một tiếng.

“Tiểu Dĩnh thật giỏi” Hắn cất giọng trầm ấm khích lệ. Mấy ngày nay luôn bận rộn không có thời gian trở về thăm Lục Dĩnh, em trai hắn đã sớm nhung nhớ cô tới biểu tình.

Lục Dĩnh nhiệt tình không ngừng khiến nó sung sướng, đôi mắt long lanh cùng khuôn mặt ngây thơ không ngừng ngước lên chăm chú cùng tỉ mỉ quan sát biểu cảm của hắn.

Trong xe chật chội, bầu không khí kích tình phát ra khiến nó trở nên nóng bỏng.

Lạc Nhạn không nói gì, vẫn như cũ tập trung lái xe. Đến khi Trình Cẩn xuất ra trong miệng Lục Dĩnh, thấy cô muốn nhả ra chỉ nhẹ nhàng nói một tiếng: “Đừng làm bẩn xe.”

Lục Dĩnh ngoan ngoãn nuốt xuống toàn bộ.

“Đổi đi.” Lạc Nhạn thấy Lục Dĩnh nuốt xuống, liền hướng tới Trình Cẩn muốn hắn lên lái xe.

“Tôi đâu biết đường khu này.” Trình Cẩn nhún vai, cúi xuống xoa đầu Lục Dĩnh.

Lạc Nhạn không quan tâm hắn, trực tiếp tấp xe vào lề đường. Trình Cẩn kêu lên một tiếng, sau đó cũng nhanh chóng chuyển sang ghế lái.

“Thật là, mới một lần đó.” Trình Cẩn vừa ngồi vào ghế lái đã kêu lên một tiếng. Nhiều ngày như vậy không có thời gian động tới Lục Dĩnh, mới một lần sao đủ cho hắn chứ.

“Đừng kêu ca nữa.” Lạc Nhạn không để ý đến hắn, nhìn Lục Dĩnh vẫn còn ngoan ngoãn ngồi dưới sàn xe.

Lục Dĩnh bắt được ánh nhìn của hắn, một lần nữa đưa tay lấy ra dương vật lớn.

Cự vật của hắn so với Trình Cẩn to hơn một phần, cho dù hiện tại Lục Dĩnh miễn cưỡng quen thuộc với kích thước của Trình Cẩn xong muốn nuốt được của Lạc Nhạn toàn bộ vẫn thập phần khó nhọc.

Lục Dĩnh nuốt nước bọt một cái rồi lại đưa miệng nhỏ ra ngậm lấy nó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận