Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những bạn bè khác của cô đều được ba mẹ tới đón tan học, chỉ có cô là không giống.

Có điều Cố Nhan là một người lạc quan trời sinh, cô nhanh chóng tự an ủi mình. Chuyện này cũng không có gì to tát cả, cuộc sống của cô rất hạnh phúc, cô có rất nhiều tiền và đó là một điều tốt khi có nhiều người yêu mến cô.

Mặc dù mỗi ngày cô đều phải đối mặt với tình yêu thương ngập tràn từ hai phía và đối với cô mà nói đó cũng là một loại gánh nặng.

“Tối qua cháu ở bên kia ăn cái gì?”

“Bên kia có cho cháu bữa ăn sáng bổ dưỡng không?”

“Bên kia có cho cháu tiền tiêu vặt không, Nhan Nhan?”

“Nhan Nhan, là bà nội tốt với cháu hay là bà ngoại tốt với cháu hơn?”

“Cháu thích bà nội hay là bà ngoại hơn?”

Không chỉ vậy, hôm qua Cố Nhan trong lúc mơ ngủ còn nghe bà ngoại nói xấu ba cô, là hôm nay đã nghe theo bà nội cô mà trách mắng mẹ cô vô trách nhiệm. Tóm lại, họ thề phải để cô đứng về phía họ cho bằng được.

Lúc trước Cố Nhan luôn đục nước béo cò, mượn gió bẻ măng nói cô vẫn là thích bên này hơn. Nhưng lúc đối mặt với vấn đề mẹ cô, cô chỉ ngơ ra phát ngốc một lúc, cuối cùng nháy mắt ngáp một cái: “Nội ơi hình như cháu buồn ngủ rồi.”

Từ khi hiểu chuyện thì Cố Nhan đã biết được, hóa ra trêи đời này sự yêu thương là đều có mục đích muốn đạt được kết quả nào đó. Nếu như bạn không thể cho người khác thứ họ muốn thì đối phương sẽ lập tức lấy lại sự yêu thương mà họ đã cho bạn.

Sau khi ý thức được điều này, cô cảm thấy nếu bị yêu mà khổ cực như vậy thì nên đi yêu người khác sẽ nhẹ nhõm hơn một chút.

Nhưng bây giờ xem ra, yêu người khác cũng không phải là một chuyện dễ dàng gì.

Cô nhớ tới giáo viên ngữ văn của cô đã từng nói, con người luôn theo đuổi thứ không thuộc về họ.

Như khi còn bé, nếu có bất kỳ phiền não gì thì chỉ cần ngủ một giấc là xong.

Có vấn đề gì đâu? Cố Nhan hít mũi một cái, dù sao ngày mai mặt trời vẫn sẽ mọc, ngày mới vẫn sẽ đến.

Sáng hôm sau Cố Nhan vẫn như cũ thức dậy rất sớm.

Khi nhìn vào gương, cô thậm chí không thể biết được khuôn mặt mình có phải bởi vì làʍ ȶìиɦ nên kϊƈɦ thích tiết ra estrogen khiến khuôn mặt trở nên bóng loáng hơn hay là do trước khi ngủ đã uống ly Coca khiến nó bị sưng lên.

Sau khi loay hoay trang điểm một lúc lâu, cô thay quần áo rồi kêu tài xế lái xe chở ra ngoài.

Nơi đến đương nhiên là công ty.

Khi Cố Nhan vào công ty, cô cảm thấy hơi xấu hổ. Hôm qua cô lấy công làm tư, luôn miệng nói muốn giúp tiểu Lý hỏi rõ ràng bên chính quyền thành phố về các đề xuất sửa đổi, nhưng khi nhìn thấy Chu Quân Ngôn cô đã quên mọi thứ.

Trước khi đi ngủ cô muốn gửi tin nhắn WeChat cho tiểu Lý thì mới phát hiện căn bản cô không có phương thức liên lạc.

Không ngờ tới sau khi vào công ty, phòng làm việc lại chỉ có ba người bọn cô, tổng biên tập cũng không có ở đây. Không chừng là cô ấy đang bận tập họp những người nổi tiếng để tham gia cuộc hội nghị lớn trêи Internet.

Tinh thần tiểu Lý hưng phấn bừng bừng ngồi trước máy tính, hoàn toàn khác với sự uể oải của ngày hôm qua.

“Trông cô rất vui vẻ nhỉ?” Cố Nhan ngồi xuống bên cạnh tiểu Lý.

Màn hình máy tính của nhà thiết kế lớn hơn một chút so với máy tính của bọn cô, Cố Nhan nhìn nhìn hình ảnh trêи máy tính.

“Tối qua về đến nhà thì nhận được ý kiến đề xuất sửa đổi của bên đó, cuối cùng vừa xong kịp lúc!” Tiểu Lý vui vẻ vỗ vỗ lên vai Cố Nhan.

“Suốt hai ngày họ không để ý đến chúng ta, may nhờ có cô. Trưa nay chúng ta cùng đi ăn với nhau đi, chị mời.”

Biên tập viên tiểu Trương đứng đối diện cười hỏi cô có thể nhận được bao nhiêu phần trăm tiền hoa hồng cho đơn hợp đồng này, nhưng Cố Nhan vẫn còn đang suy nghĩ về câu nói trước đó.

“Tối qua anh ấy gửi cho cô sao?”

“Đúng vậy, hơn 11 giờ đêm mà vẫn có người cuồng công việc như vậy. Nhân viên công vụ của họ rốt cuộc được trả bao nhiêu tiền lương nhỉ?”

Đêm qua lúc 11 giờ, Chu Quân Ngôn mới từ nhà cô rời đi không lâu.

Biết rõ là không có quan hệ gì với mình nhưng Cố Nhan đột nhiên lại như được tiếp thêm máu mà sống lại.

Giữa trưa các cô đề nghị đến quảng trường mới mở gần đó để ăn cơm. Cố Nhan nghĩ ngợi một chút rồi đồng ý, dù sao hôm nay cô cũng không định làm phiền đến công việc của Chu Quân Ngôn.

Tuy nhiên chiếc Porsche của Cố Nhan chỉ trống có hai chỗ, cuối cùng mọi người chỉ có thể trưng dụng tài xế của cô và mượn xe Audi của tổng biên tập.

Bình luận (0)

Để lại bình luận