Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Hứa Bị Phá Vỡ
Trần Thâm dừng lại hai giây, rồi gật đầu.
Thật ra, đám bạn bè còn dạy anh một “quy tắc vàng”: Sau khi xa bạn gái vài ngày rồi gặp lại, tuyệt đối không được lập tức đưa con gái nhà người ta lên giường. Phải kiềm chế. Phải tỏ ra “tôn trọng” cô ấy, nếu không bạn gái sẽ cảm thấy mình không được trân trọng.
Vì cái “quy tắc” ngu ngốc đó, lúc xuống xe, Trần Thâm đã cố tình để hết quần áo và đồ dùng cá nhân ở trên xe.
Anh đành phải xuống lầu lấy đồ, trong khi Mạnh Kiều đi tắm rửa.
Chiếc giường một mét rưỡi của cô không lớn lắm, nhưng hai người ngủ thì cũng vừa vặn. Mạnh Kiều đắp mặt nạ, chuẩn bị sẵn gối ôm. Chờ Trần Thâm ra khỏi phòng tắm, cô cũng đi vào rửa mặt.
Khi Mạnh Kiều bước ra, cô thấy Trần Thâm đã ngoan ngoãn nằm ngay ngắn trên giường. Sau khi tắt đèn, hai người thật sự chỉ nằm cạnh nhau như hai đứa trẻ.
Qua vài giây im lặng đến ngột ngạt, Mạnh Kiều nghiêng người, chủ động ôm lấy Trần Thâm. Trần Thâm cũng chỉ ôm lại cô, tay chân hoàn toàn không “làm bậy”.
Mạnh Kiều bắt đầu suy nghĩ lung tung: Hay là… anh chán mình rồi? Thường ngày ngủ cùng nhau, tay anh đâu có để yên như thế này? Có phải mình không còn hấp dẫn nữa không?
Trần Thâm thì đang đấu tranh tư tưởng: Nhịn đi mà làm người… Thành thật ôm bạn gái ngủ… Hay là…
Hai người, hai luồng suy nghĩ trái ngược.
Mạnh Kiều trẻ tuổi, thiếu kiên nhẫn hơn. Cô không chịu nổi không khí kỳ lạ này. Bàn tay cô bắt đầu “làm loạn”, sờ lên cơ bụng sáu múi của anh.
Ngay lập tức, tay cô bị anh giữ chặt lại.
“Nhiều ngày không gặp như vậy, em… em chỉ kiểm tra xem nó còn ở đây không thôi mà.” Mạnh Kiều lý sự.
Trần Thâm tưởng cô chỉ sờ sờ một chút. Nhưng bàn tay cô, sau khi được thả ra, lại không an phận mà trượt lên trên, sờ tới cơ ngực rắn chắc của anh. Cô dừng lại ở điểm nhỏ trước ngực anh, dùng ngón tay khẽ vê nó.
Hơi thở của Trần Thâm lập tức trở nên nặng nề. Anh lúc này mới biết được ý tứ thật sự của cô.
Anh kéo tay cô, đè lên đỉnh đầu, giọng nói đã khàn đi: “Có phải em muốn làm chuyện xấu không?”
“Thế có phải anh không thích em nữa không?” Mạnh Kiều hỏi ngược lại.
“Không phải.”
“Vậy tại sao anh không chạm vào em? Anh chê em à?”
“Không… Bạn anh nói… làm như vậy là không tôn trọng bạn gái.” Trần Thâm thành thật khai báo.
Mạnh Kiều nghe xong suýt thì bật cười.
“Không phải đâu.” Cô rướn người, chủ động hôn lên môi anh. “Em thích anh hôn em. Em thích anh chạm vào em. Em không cần ‘tôn trọng’ kiểu đó.”
Nụ hôn của cô như mồi lửa. Trần Thâm lập tức lật người, đè cô xuống. Bàn tay anh luồn vào trong áo ngủ, sờ nắn bộ ngực mà anh đã nhớ nhung bấy lâu.
“Ở trong ngăn kéo… có áo mưa.” Mạnh Kiều nhỏ giọng nói, hơi thở đã đứt quãng.
Trần Thâm nhìn cô, mỉm cười. Nụ cười của anh khiến mặt cô đỏ bừng. Cô vội vàng bổ sung: “Em… Em mới đi mua.”
“Rất sốt ruột à? Sốt ruột muốn ‘ăn’ anh đến vậy sao?” Anh ghé sát tai cô, trêu chọc.
“Em… Em nhớ anh mà.” Cô bất chấp tất cả.
“Anh cũng muốn.” Anh nâng cằm cô lên, hôn sâu. Mạnh Kiều ngoan ngoãn vươn đầu lưỡi để anh mút lấy.
Cô chọc chọc vào eo anh: “Em muốn ở bên trên.”
Hai người đổi vị trí. Mạnh Kiều ngồi trên bụng anh. Cô sờ soạng cơ ngực và cơ bụng của anh, cảm giác vẫn tuyệt vời như cũ. Tay cô nắm lấy vật nóng rực của anh.
“Kiều Kiều, nhanh lên.” Trần Thâm vỗ nhẹ lên mông cô, thúc giục.
Mạnh Kiều ngồi quỳ, nâng mông lên, nhắm ngay đỉnh đầu, rồi chậm rãi ngồi xuống. Khi đã ngậm được phần đầu, cô buông lỏng tay, chuẩn bị đi xuống tiếp thì lại bị trượt ra, làm cô phải loay hoay giữ lại một lần nữa.
Lần này, cô thuận lợi ngồi xuống hết. Cảm giác được lấp đầy khiến cả hai cùng thở phào một tiếng đầy thỏa mãn.
Mạnh Kiều chống tay lên ngực Trần Thâm, bắt đầu nhịp nhàng nâng mông lên rồi lại ngồi xuống. Cô bé ướt át đang ra sức ngậm lấy gậy thịt của anh, đầu lưỡi cô cũng không rảnh rỗi, liên tục trêu chọc, đảo quanh trong miệng anh.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận