Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bữa Lẩu Ấm Cúng Và Phòng Tranh Bí Mật

Đã nói đến nước này rồi, Tô Yểu gãi đầu, liều mình nói: “Phòng có thể hơi bừa bộn một chút, anh đừng để ý nhé.”

Lương Sở Uyên cười cười, giống như anh đã đoán trước được. Chỉ là sắp đến nơi rồi mới nhận ra thì có phải hơi muộn không?

Tình hình cũng không đến nỗi tệ như Tô Yểu tưởng tượng. Hơn nữa Lương Sở Uyên rất tinh ý, vừa vào nhà đã nói muốn đi rửa tay. Tranh thủ lúc Lương Sở Uyên vào nhà vệ sinh, cô nhanh tay đóng cửa phòng ngủ, gom hết tạp chí trên bàn trà vào một chồng, vứt nửa ly trà sữa còn lại vào thùng rác. Loạt động tác này chỉ mất nửa phút.

Khi Lương Sở Uyên đi ra, vừa lúc Tô Yểu đang lấy đồ ăn trong túi ra. Không gian nhà không lớn, bếp lại thiết kế mở. May mà Tô Yểu không có thói quen để bát đĩa bẩn qua đêm, nên mặt bếp cũng coi như sạch sẽ.

Có cần tôi giúp gì không? Lương Sở Uyên hỏi bằng ánh mắt.

“A?” Tô Yểu ngẩn người, “Được, anh rửa rau giúp tôi đi.” Có việc để làm dù sao cũng tốt hơn là ngồi không.

Tiếng nước chảy rào rạt. Tô Yểu rất tự nhiên nhận lấy rổ rau tần ô đã rửa sạch từ tay Lương Sở Uyên, động tác thuần thục như thể đã làm cùng nhau vô số lần, yên tĩnh mà ăn ý. Đến nỗi làm được nửa chừng, Tô Yểu thoáng giật mình. Lương Sở Uyên là người đàn ông đầu tiên bước vào căn hộ của cô. Cô cũng không biết tại sao mình lại tin tưởng anh đến vậy, thậm chí còn cảm thấy thân thiết. Tính ra thời gian hai người quen biết chưa đầy hai tháng, số lần gặp mặt cũng không nhiều, phần lớn là nhờ trùng hợp mới có cơ hội tiếp xúc. Ví dụ như khả năng đọc được suy nghĩ qua ánh mắt, như một ngày tình cờ gặp nhau ba lần, như gặp lại ở triển lãm tranh, và gần đây nhất là cuộc gặp gỡ ở siêu thị vừa rồi. Giống như định mệnh đã sắp đặt một sợi dây liên kết vô hình giữa họ, kéo và đẩy, tạo ra vô số lần giao thoa.

Cần chuẩn bị bát đũa không? Lương Sở Uyên hỏi.

“…” Tô Yểu hoàn hồn, “Không cần đâu, chúng ta cứ bày hết đồ lên bàn là ăn được rồi.”

Ăn cơm cùng Lương Sở Uyên là một việc rất thư thái. Từ ánh mắt anh, Tô Yểu có thể biết được đánh giá của anh về từng món ăn, ngon hay dở, vô cùng chân thật. Kết hợp với gương mặt điển trai kia, ngay cả lúc anh kinh ngạc cảm thán con tôm còn tươi roi rói cũng trở nên đặc biệt đáng yêu.

Ăn uống no nê, Tô Yểu đề nghị ra ngoài đi dạo cho tiêu cơm, Lương Sở Uyên vui vẻ đồng ý.

Hay là qua phòng tranh của tôi xem chút không? Anh đề nghị.

“Được.” Phòng tranh cách khu tây Bích Nhai Loan rất gần, từ cửa hông đi ra, rẽ phải một chút là tới. Thuê cả nửa tầng lầu của một tòa nhà văn phòng cao cấp chỉ để làm phòng tranh tiêu khiển. Lương Sở Uyên nói anh không xa xỉ như vậy, đây là do anh trai anh sắp đặt. Tô Yểu không khỏi tò mò về người anh trai này. “Hai người tình cảm tốt thật đấy. Tôi là con một, từ nhỏ đã ngưỡng mộ nhất những ai có anh chị em bầu bạn.”

Cũng chưa chắc. Giọng nói bên tai đột nhiên im bặt. Tô Yểu nhìn Lương Sở Uyên: “Chưa chắc cái gì?”

Lương Sở Uyên quay lại nhìn cô. Chưa chắc có anh chị em đã là chuyện tốt.
Tô Yểu: “À.”

Phòng tranh khác hẳn với tưởng tượng chật chội của Tô Yểu. Ngoài hơn mười bức tranh treo trên tường, giá vẽ bên cửa sổ và chồng giấy vẽ trên bàn, không gian còn lại trống trải như thể chưa kịp bài trí. Lương Sở Uyên kéo một chiếc ghế đến cho cô. Cô thích hội họa không?

“Thích.” Tô Yểu cười cười, “Tôi thực tế lắm, chỉ thấy mấy bức tranh trên tường kia chắc là đắt tiền.”

Lương Sở Uyên cũng cười theo. Anh chỉ ra cửa sổ sát đất. Tôi thích vẽ vào những ngày mưa. Nhưng Ôn Thành hiếm khi có mùa mưa.

“Xem ra lần sau tôi đến đây phải đợi ngày mưa mới được.” Ánh mắt Tô Yểu dừng lại trên một tờ giấy rơi dưới đất, “Kia là vô tình làm rơi à?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận