Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đêm xuống, ánh đèn ngủ vàng nhạt phủ lên căn phòng một màu sắc ám muội, ấm cúng.
“Đã thoải mái hơn chưa?”
Tần Khiêm nằm nghiêng người, một tay chống đầu, ánh mắt nhu tình ngắm nhìn người con gái đang nằm bên cạnh. Sau bữa tối và một chút rượu, Vân Khê có vẻ đã bớt căng thẳng, nhưng sự mệt mỏi vẫn hiện rõ trên khuôn mặt.
Cô nhắm mắt, lười biếng đáp: “Đỡ rồi.”
Cô quay lưng về phía hắn, cuộn mình trong chăn, không muốn để ý đến sự hiện diện đầy áp bức của người đàn ông bên cạnh. Nhưng Tần Khiêm đâu dễ dàng buông tha. Hắn luồn tay qua eo cô, kéo cả thân hình mềm mại vào sát lồng ngực mình, ôm chặt lấy từ phía sau.
“Anh tránh ra cho tôi ngủ!” Vân Khê càu nhàu, giọng ỉu xìu vì buồn ngủ. Từ trước đến nay cô quen ngủ một mình, giờ bị một tảng thịt nóng hổi này chèn ép, làm sao mà ngủ nổi?
“Đừng quên em là nữ nhân của tôi,” Tần Khiêm thì thầm vào tai cô, giọng nói rung động truyền qua lồng ngực áp sát lưng cô, “Và đây là giường của chúng ta.”
Vân Khê thở dài, vẻ mặt chán chường. Tên dở hơi này, cần thiết phải nhắc đi nhắc lại cái thân phận đó mãi không?
“Tôi đương nhiên nhớ! Có chết cũng không quên được cái danh phận anh ép buộc này!”
“Vậy bây giờ… chúng ta thực hiện nghĩa vụ của nhau đi!”
Vừa dứt lời, Tần Khiêm đã lật người cô lại, đè cả thân hình to lớn lên người cô. Khuôn mặt góc cạnh, nghiêm nghị thường ngày giờ đây tràn ngập nét cười dịu dàng nhưng đầy dục vọng.
Vân Khê trợn tròn mắt, cơn buồn ngủ bay biến sạch. Cô nhíu mày, nhìn hắn đầy khinh bỉ: “Anh bị cấm dục bao lâu rồi mà đói khát dữ vậy?”
“24 giờ.”
“Trừ ngày hôm qua ra!” Vân Khê hét lên, mặt đỏ bừng vì tức giận. Tên điên này, mới hôm qua hắn hành cô lên bờ xuống ruộng, giờ lại muốn nữa?
“Ha ha… Tính ra thì là… từ khi gặp em!”
Tần Khiêm cười lớn, cúi xuống cọ mũi vào chóp mũi cô. Bàn tay hắn bắt đầu vuốt ve gò má mịn màng, ngón tay cái miết nhẹ lên đôi môi đang mím chặt.
“Từ khi gặp em, hứng thú của tôi chỉ đặt lên người em. Lũ đàn bà bên ngoài với tôi giờ như khúc gỗ. Em có biết, từ khi xác định em là một nửa của tôi, nhịn không bắt em về giường ngay lập tức là một cực hình tàn khốc thế nào không?”
Vân Khê định phản bác, nhưng lời chưa kịp thốt ra đã bị Tần Khiêm nuốt trọn. Hắn áp môi mình lên môi cô, một nụ hôn không hề dịu dàng mà mang tính xâm chiếm mãnh liệt. Hắn dùng răng cạy mở hàm răng cô, đưa lưỡi vào khuấy đảo, cuốn lấy chiếc lưỡi thơm tho của cô mà mút mát, day nghiến.
Vân Khê cảm thấy đầu óc quay cuồng. Mùi vị đàn ông của hắn, sự nóng bỏng từ môi lưỡi hắn khiến cô vừa ngượng ngùng, vừa khó chịu, nhưng sâu thẳm bên trong lại là một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng.
Hắn hôn cô say đắm, bàn tay to lớn không chịu nằm yên mà bắt đầu di chuyển xuống dưới, luồn vào trong vạt áo ngủ, tìm đến bầu ngực căng tròn không phòng bị.
Tần Khiêm bao trọn lấy một bên ngực mềm mại, bàn tay thô ráp xoa nắn, nhào nặn theo ý thích. Ngón tay hắn ranh ma gạt nhẹ qua đầu nhũ hoa đang dần cứng lên vì kích thích.
“Ưm… Tần… ưmm…”
Vân Khê giật mình, theo bản năng ưỡn người lên, hai tay bấu chặt vào vai hắn. Cảm giác kích thích từ đầu ngực truyền thẳng xuống bụng dưới khiến cô hoảng sợ.
Tần Khiêm cảm nhận được phản ứng của cô, khóe môi nhếch lên nụ cười tà ác. Hắn rời môi cô, trượt xuống cổ, để lại những dấu hôn đỏ chót, rồi tiếp tục di chuyển xuống vùng đồi núi trập trùng mà hắn khao khát. Hắn ngậm lấy nụ hoa hồng hào, dùng lưỡi liếm vòng quanh, rồi mút mạnh.
“Hừ… Tần Khiêm… Đừng… Dừng lại…”
Vân Khê thở dốc, hai tay đẩy đầu hắn ra. Cô thực sự không chịu nổi sự trêu chọc quá mức điêu luyện này. Cơ thể cô dường như đang phản bội lại lý trí của cô.
Tần Khiêm ngẩng đầu lên, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ của dục vọng, giọng khàn đặc: “Sao thế? Em cũng đang ướt rồi mà.”
“Tần Khiêm… Tôi mệt! Thật sự rất mệt!”
Vân Khê nhìn hắn với đôi mắt ngấn nước, giọng nói mềm nhũn, mang theo chút nũng nịu hiếm thấy. “Hôm qua anh làm quá nhiều rồi… Hôm nay tha cho tôi đi… Có thể để ngày mai được không?”
Tần Khiêm sững người. Dáng vẻ yếu đuối, van xin đầy nữ tính này của Vân Khê… thật sự là một đòn chí mạng. Nó khiến tim hắn mềm nhũn, bao nhiêu dục vọng hung hăng bỗng chốc bị sự thương xót lấn át.
Hắn nhìn sâu vào mắt cô, thấy sự mệt mỏi thật sự ẩn sau lớp sương mờ. Hắn thở dài, nuốt ngược ngọn lửa tình xuống bụng.
“Thật sự rất mệt?” Hắn hỏi lại, giọng đã dịu đi nhiều.
Vân Khê gật đầu lia lịa, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn vì xấu hổ. Cô đang dùng “mỹ nhân kế” sao? Chết tiệt thật!
Tần Khiêm bật cười, cúi xuống hôn chụt lên môi cô một cái rõ kêu: “Được rồi, tối nay tha cho em. Ngoan ngoãn ngủ đi.”
Nói rồi, hắn lật người ngồi dậy, đi thẳng vào phòng tắm. Một lát sau, tiếng nước chảy ào ào vang lên.
Vân Khê thở phào nhẹ nhõm, kéo chăn trùm kín đầu. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh hắn đang dội nước lạnh để dập tắt dục vọng… Mặt cô đỏ bừng lên. Tên ngốc này… cũng biết giữ lời đấy chứ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận