Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

A… Thật là hạnh phúc quá đi… Được Hạ Thần Diệp bế kiểu công chúa xuống lầu, không khí xung quanh Bách Hành Chi ngập tràn bong bóng tình yêu, cậu cực kì vui vẻ ôm cổ Hạ Thần Diệp, hạnh phúc cứ như đang nằm mơ.

Bách Hành Chi tưởng mình sẽ ngồi ghế, song Hạ Thần Diệp không cho cậu có quyền lựa chọn, ôm luôn bé thỏ ngồi xuống.

Hạ Thần Diệp cắt một miếng thịt xông khói, xiên xuống đưa tới bên miệng Bách thỏ, mặt mang ý cười ra hiệu cậu “A” một cái.

Bách Hành Chi đỏ mặt há miệng, cố nén xấu hổ cắn một miếng thịt xông khói. Tim của Hạ Thần Diệp đập bang bang mãnh liệt, trái tim bị đóng băng suốt 27 năm, cho đến khi gặp được Bách Hành Chi, lần đầu tiên cảm nhận được thế nào là động tâm với một người.

Bách Hành Chi sống tới bây giờ chưa từng được ai sủng lên trời như vậy, nhất thời không kịp thích ứng, nhưng vẫn ngoan ngoãn tiếp thu, bởi vì đó là Hạ tiên sinh, cho nên cậu đều nguyện ý nghe theo vô điều kiện.

Hạ biếи ŧɦái vừa mới đứng đắn chưa được vài phút, tay cầm nĩa xiên xuống một cây xúc xích nướng, chấm một lớp nước sốt, xấu xa thấp giọng nói bên tai bé thỏ:

“Bảo bối, xúc xích nướng muốn ăn ngon trước tiên phải liếm nước sốt cái đã.”

Bách Hành Chi chưa từng ăn qua bữa sáng như thế này, ngốc nghếch tin là thật, ngoan ngoãn vươn đầu lưỡi liếm sốt ở một đầu xúc xích nướng, đôi lúc còn mút vào phát ra tiếng nước tấm tắc, ăn đến ngon lành.

Hạ Thần Diệp nhìn đến mê mẩn, chờ Bách Hành Chi liếm hết sốt lại chấm thêm một vòng, “Bảo bối, tiếp tục.”

Bách Hành Chi tới lúc này mới nhận ra.

Đại! Bại! Hoại! (*)

(*) khốn nạn, mất nết /bé thỏ chửi yêu thôi nên dịch thuần việt thấy hơi nặng =)))))/

Cậu mắc cỡ đỏ mặt liếm xúc xích cắm trên nĩa, liếc thấy ánh mắt chuyên chú nhìn cậu của Hạ Thần Diệp, đột nhiên liếm không nổi nữa.

Bách Hành Chi cúi đầu, mặt đỏ như máu, kháng nghị nói: “Em không muốn ăn cái này!”

Hạ Thần Diệp cười muốn nội thương, không còn trêu cậu nữa, “Bảo bối đáng yêu quá, em làm cái gì ông xã đều muốn nhìn.” Kế tiếp bỏ luôn cây xúc xích phủ đầy nước miếng của Bách Hành Chi vào miệng, hưởng thụ ăn vào.

Hạ tiên sinh người này chính là cái đồ đại sắc ma!!!

Tiếng lòng Bách Hành Chi gào thét, rõ ràng lúc trước còn ôn nhu hòa nhã, như một vương tử không vướng bụi trần, bây giờ thì sao, vương tử bám đầy bụi đất thì có!!! /bản gốc là thoát tục – hoàn tục nha mà dịch vậy cho vui :”>/

Nhưng mà như vậy lại càng khiến cậu thích hắn hơn mới chết chứ, tính cách vốn thẹn thùng nên cậu vẫn ngoan ngoãn ăn xong bữa sáng. Cậu nhìn bàn đồ ăn trước mặt, sau đó ngẩng đầu hỏi Hạ Thần Diệp.

“Ông xã… sống ở nước ngoài từ nhỏ sao?”

Hạ Thần Diệp dùng giấy ăn nhẹ nhàng lau miệng cậu, nói:

“Ừm, tôi vẫn luôn sống ở Anh, mấy năm trước sau khi tốt nghiệp đại học mới trở về nước.

Bách Hành Chi nhìn chằm chằm đôi con ngươi màu ngọc bích sâu thẳm của ông xã nhà mình đến xuất thần, mặt ửng hồng nói:

“Đôi mắt của ông xã là màu ngọc bích.”

Hạ Thần Diệp chớp chớp mắt, “Màu ngọc bích thì sao?”

Bách Hành Chi đột nhiên có chút xấu hổ nhưng vẫn đáp lời: “Thật sự, rất đẹp.”

Hạ Thần Diệp cười dịu dàng, vì thế lại càng đẹp mắt. Bách Hành Chi xấu hổ cũng cười rộ lên, không khí xung quanh hai người toàn là tim hồng bay phấp phới, không một ai có thể chen lọt vào.

“Ông xã, anh nói về anh một chút được không?” Bách Hành Chi nhận ra bản thân hoàn toàn không biết gì về Hạ tiên sinh cả, có chút mất mát, cậu túm lấy góc áo của hắn dè dặt hỏi.

Hạ Thần Diệp đút cậu một thìa salad hoa quả, “Tôi à.” Bách Hành Chi gật gật đầu.

“Em có phải rất tò mò vì sao tôi lớn lên giống người nước ngoài, nhưng mà tiếng Trung lại nói lưu loát như vậy?” Trong mắt Hạ Thần Diệp ngập tràn ý cười.

Bách Hành Chi gật đầu như giã tỏi, y hệt một bạn nhỏ tò mò ham học.

“Bố của tôi là con lai Pháp, còn mẹ là người Anh,” Hạ Thần Diệp vừa nói vừa không ngừng đút đồ ăn cho cậu, “Bởi vì ông nội là người Trung Quốc, tôi là được ông nuôi lớn.”

“Gia đình bên mẹ có tiếng trong giới kinh doanh, bố cũng có một xí nghiệp làm ăn rất lớn, bọn họ đều muốn tôi kế thừa sự nghiệp, nhưng mà tôi lại không muốn, ” Hạ Thần Diệp chậm rãi nói, “Từ nhỏ ông nội luôn kể cho tôi Trung Quốc tuyệt vời như thế nào, tôi vẫn luôn hướng về nơi đây, cho nên sau khi tốt nghiệp tôi về Trung Quốc tự mình gây dựng sự nghiệp.”

Bách Hành Chi nghiêm túc lắng nghe, đáy mắt không giấu nổi sự khâm phục, “Ông xã… Thật giỏi.”

Hạ Thần Diệp đút một miếng bánh mì nhỏ vào cái miệng bé xinh của thỏ con, dịu dàng nói:

“Sự thật chứng minh tôi về Trung Quốc là hoàn toàn đúng, ở nước ngoài sẽ không bao giờ có thể gặp được cục cưng đáng yêu như em.”

Hôm nay Bách Hành Chi thế mà có cơ hội tự mình trải nghiệm như thế nào là khối băng tan chảy trong truyền thuyết, một người đàn ông ngày thường có bao nhiêu lãnh khốc, khi rơi vào lưới tình liền có bấy nhiêu sâu đậm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận