Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Xin Lỗi Muộn Màng

Suốt quãng đường còn lại, Cừ Chiêu không nói thêm lời nào, đưa Tuế Hòa đến đầu con phố cô đã nói.

“Tôi đến nơi rồi,” Tuế Hòa cởi dây an toàn, “Cảm ơn.”

“Cạch.”

Cừ Chiêu khoá chốt cửa xe.

Tuế Hòa tức giận bùng nổ: “Cừ Chiêu!”

“Bây giờ mới nhận ra tôi à?”

Tuế Hòa dựa sát vào cửa xe, “Là cậu giả bộ không quen biết trước mà.”

Nói xong cô liền hối hận. Lời này nghe sao mà trẻ con thế chứ.

“Vậy cậu nghĩ lại xem tại sao tôi lại giả bộ không quen biết cậu.”

Tuế Hòa hít một hơi sâu, rồi thở ra. Không nhìn Cừ Chiêu, cô lí nhí: “Xin lỗi.”

Cừ Chiêu dứt khoát quay sang đối mặt với cô, mặt mày tươi cười nhưng giọng điệu lại đầy ép buộc: “Vì sao xin lỗi.”

“…Năm đó là tớ quá tệ, bỏ chạy.”

“…” Cừ Chiêu thật không ngờ cô lại nói thẳng ra như vậy, “Ngày đó cậu đi đâu?”

Tuế Hòa giữ im lặng.

Quả nhiên, không chịu nói.

Cừ Chiêu nén giận, nghiến răng, từng chữ bật ra từ kẽ răng: “Tuế Hòa, cậu được lắm.”

“Cậu thay đổi rồi .” Tuế Hòa đột nhiên nói.

Cừ Chiêu hừ lạnh, “Tôi không muốn thay đổi, là ai khiến tôi thay đổi, cậu còn không biết sao?”

Sau câu nói này, trong xe lại trở nên yên tĩnh.

“Cừ Chiêu,” Tuế Hòa phá vỡ sự im lặng trước, giọng cô như vọng về từ nơi xa xăm, “Tớ cảm thấy làm người thật mệt mỏi.”

Trái tim Cừ Chiêu khẽ động, “Sao thế?”

Tuế Hòa day day sống mũi cay cay, “Không có gì.”

Cô chỉ đang làm ra vẻ mà thôi.

Nở nụ cười trở lại, Tuế Hòa nhìn hắn nói: “Hay là thế này đi, sau này cậu muốn tớ làm gì, cứ việc nói, chỉ cần tớ có thể làm được, tớ sẽ làm hết.”

“Chuyện gì cũng có thể ?” Cừ Chiêu nhướng mày.

Tuế Hòa bất chợt nhớ đến cảm giác đau nhức giữa hai bắp đùi vào buổi sáng hôm đó.

Cô lắc đầu, “Phải xem xét tính nguyên tắc của vấn đề nữa.”

“Ha .” Cừ Chiêu đổi sang tư thế ngồi thoải mái hơn, “Tôi không cần cậu làm loại chuyện đó, tôi chỉ cần cậu làm bạn gái tôi.”

Tuế Hòa: “…” Cái này có khác gì loại chuyện đó sao?

“Không được.”

Cừ Chiêu đoán được câu trả lời này, nên khi nghe thấy cũng không có cảm giác gì đặc biệt. Nếu Tuế Hòa dễ nói chuyện như vậy, hắn đã không dây dưa với cô lâu đến thế.

“Vậy cuối tuần này cậu đi Công viên Hải Dương cùng tôi.”

Tuế Hòa ngạc nhiên hỏi: “Chỉ vậy thôi?”

“Đây mới chỉ là chuyện thứ nhất.”

Cừ Chiêu cười trêu tức, cố ý bới móc: “Miễn cưỡng quá.”

“Cừ Chiêu, cậu đừng quá đáng.”

Hắn học theo giọng điệu của cô: “Được.”

Nhìn Tuế Hòa nghẹn uất, lại nhìn vẻ mặt cô khác hẳn ngày thường, tâm trạng Cừ Chiêu rất tốt.

Thay một lớp mặt nạ mới, để lộ dục vọng chiếm hữu, nhưng lại có thể thu về được thứ gì đó đặc biệt.

Chơi xấu còn dễ dàng hơn giả bộ đáng thương, giả bộ dịu dàng nhiều.

Đạt được mục đích, Cừ Chiêu mở khóa chốt cửa xe. Nhìn Tuế Hòa xuống xe, đi vào con phố nhỏ, hắn thấy bóng tối dần dần nuốt chửng lấy cô, trong lòng hả hê vô cùng.

Hắn thầm hỏi, Tuế Hòa, chẳng lẽ cậu không biết, khi cậu bằng lòng để lộ khuyết điểm nhỏ trước mặt đối phương, thì ngay cả cậu cũng sẽ dễ dàng bị đối phương chiếm lĩnh nhất sao?

Cừ Chiêu khởi động xe, bật đèn pha, rời đi.

Ngọn đèn đường thật cô đơn, chỉ có ánh trăng làm bạn.

Đêm nay trăng tròn vành vạnh, tròn đến mức bất luận bắt đầu đi từ đâu, cuối cùng vẫn có thể quay về điểm xuất phát.

Cừ Chiêu không ngờ rằng, tác động qua lại.

Hắn cũng lười giả bộ nữa.

Theo phản xạ đáp lại câu hỏi bâng quơ của người đồng nghiệp: “Chẳng lẽ đi hẹn hò à?”

Cừ Chiêu thản nhiên: “Đúng vậy.”

Người đồng nghiệp kia thật sự chỉ thuận miệng hỏi, vốn không nghĩ tới sẽ nghe được câu trả lời thừa nhận.

Thật là chuyện hiếm có!

Xem ra các cô gái mê trai đẹp trong bệnh viện sắp phải khóc hết nước mắt rồi ~ Anh ta xấu bụng nghĩ.

Tuế Hòa và Cừ Chiêu đồng thời xuất hiện ở đầu con phố đã hẹn.

Cả hai đều rất đúng giờ, không lãng phí thời gian chờ đợi đối phương.

Tuế Hòa lên xe, tự mình thắt dây an toàn.

“Đi thôi .” Cô nói.

Cừ Chiêu nhìn tà váy cô co lên đến giữa đùi, trong đầu hiện lên hình ảnh lần đầu tiên họ đi Công viên Giải trí, và cả những chuyện họ đã cùng làm trong mấy năm sau đó.

“Cậu rất thích mặc váy à?”

Tuế Hòa nghe xong cũng không thẹn thùng, mặt không đổi sắc: “Tùy tâm trạng.”

Chậc chậc.

“Cậu cũng thay đổi rồi,” Cừ Chiêu vừa cảm khái vừa lái xe: “Tính cách trở nên xấu hơn.”

Tuế Hòa nở nụ cười đoan trang, đáp trả: “Học theo cậu đấy.”

Ăn miếng trả miếng, ai mà chẳng biết chứ.

Chủ Nhật, Công viên Hải Dương đông nghẹt người. Tuế Hòa đứng trước cổng, có chút nhát gan: “Hay hôm khác mình lại đến đi.”

Cừ Chiêu cao hơn cô một cái đầu, hắn cúi xuống, đột nhiên nắm lấy tay cô, “Tôi dắt tay cậu, sẽ không bị lạc đâu.”

Ngoài dự đoán, Tuế Hòa không hề giãy giụa, mà còn siết chặt tay hắn hơn, “Vậy cậu đừng đến chỗ đông người nhé.”

Mặt trời chói chang chiếu xuống đỉnh đầu. Cừ Chiêu nheo mắt, Tuế Hòa không nhìn rõ trong mắt hắn ẩn chứa cảm xúc gì, chỉ nghe hắn nói: “Đương nhiên.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận