Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cuộc Gặp Gỡ Ở Quán Bar Aurora
Quán bar Aurora không ồn ào, náo nhiệt như những hộp đêm trụy lạc mà Cổ Lệ Sa hay lui tới. Nơi đây mang phong cách Jazz cổ điển, sang trọng và tinh tế, dành cho giới thượng lưu thực thụ. Ánh đèn vàng ấm áp, tiếng nhạc du dương, những ly cocktail được pha chế cầu kỳ.
Cổ Lệ Sa bước tới bàn của người đàn ông bí ẩn. Cô ta nở một nụ cười quyến rũ nhất có thể, giọng nói ngọt ngào như mật: “Chào anh, em có thể ngồi đây được không?”
Người đàn ông ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn lướt qua khuôn mặt trang điểm đậm và bộ ngực đang cố tình phô ra của cô ta, lạnh lùng và dửng dưng như nhìn một món đồ vật vô tri.
“Xin lỗi, tôi đang đợi bạn.” Hắn trả lời ngắn gọn, giọng nói trầm ấm nhưng xa cách.
Cổ Lệ Sa sững sờ. Chưa bao giờ có người đàn ông nào dám từ chối cô ta thẳng thừng như vậy. Sự kiêu ngạo của đại tiểu thư trỗi dậy. Cô ta không bỏ cuộc, tiếp tục tấn công: “Em là Cổ Lệ Sa, con gái của Phó tổng giám đốc Tập đoàn Cổ Thị. Anh trông rất quen, hình như chúng ta đã gặp nhau ở đâu đó rồi?”
Người đàn ông nhếch môi cười nhạt, một nụ cười đầy châm biếm. Hắn đặt ly rượu xuống bàn, nhìn thẳng vào mắt cô ta: “Cổ tiểu thư trí nhớ kém thật. Chúng ta đúng là đã gặp nhau. Trong đám tang của bác cô.”
Cổ Lệ Sa nhíu mày, lục lọi trong trí nhớ. Đám tang? Người đàn ông này là ai? Một người có khí chất như vậy, sao cô ta lại không nhớ ra?
“Anh là…?”
“Tôi là Phó Hoành. Con nuôi của quản gia nhà cô.”
Cái tên Phó Hoành như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Cổ Lệ Sa. Cô ta trợn tròn mắt, há hốc mồm kinh ngạc. Phó Hoành? Cái thằng nhóc người hầu lầm lì, nghèo kiết xác ngày xưa đây sao? Kẻ mà cô ta từng sai bảo, từng mắng chửi thậm tệ, từng coi như con chó giữ nhà?
Làm sao hắn có thể lột xác thành một người đàn ông quyến rũ, sang trọng thế này?
Sự kinh ngạc nhanh chóng chuyển thành sự tức giận và xấu hổ. Cô ta cảm thấy mình vừa bị lừa, bị hạ nhục. Một đại tiểu thư cao quý lại đi tán tỉnh con trai của một kẻ đầy tớ?
“Hóa ra là mày!” Cổ Lệ Sa đổi giọng ngay lập tức, khuôn mặt xinh đẹp trở nên nanh nọc. “Thảo nào tao thấy cái mùi nghèo hèn quen quen. Mày làm cái gì ở đây? Ăn mặc như người, định lừa đảo ai hả? Mày nghĩ mày khoác lên người bộ đồ hiệu là thành ông chủ sao? Bản chất vẫn chỉ là con chó của nhà tao nuôi thôi!”
Tiếng quát tháo của cô ta thu hút sự chú ý của những người xung quanh. Mọi người bắt đầu chỉ trỏ, bàn tán.
Phó Hoành vẫn ngồi đó, bình thản đến lạ lùng. Hắn không tức giận, cũng không phản bác. Hắn chỉ nhìn cô ta bằng ánh mắt thương hại, như nhìn một con hề đang làm trò lố bịch.
“Cổ tiểu thư, xin hãy tự trọng. Đây là nơi công cộng.” Hắn nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng uy lực như ngàn cân.
Đúng lúc đó, một người đàn ông ngoại quốc tóc vàng mắt xanh bước tới, kính cẩn cúi chào Phó Hoành: “Thưa ngài Phó, tài liệu ngài cần đã chuẩn bị xong. Xe cũng đang đợi bên ngoài.”
Phó Hoành gật đầu, đứng dậy. Hắn cao lớn, phong độ, át hẳn khí thế hung hăng của Cổ Lệ Sa. Hắn cầm lấy tập tài liệu, chỉnh lại tay áo, rồi bước đi, lướt qua cô ta như thể cô ta là không khí.
“Mày… mày đứng lại đó cho tao!” Cổ Lệ Sa tức tối giậm chân, nhưng không dám đuổi theo. Cô ta nhìn thấy hắn bước lên một chiếc siêu xe Ferrari màu đen bóng lộn đang đợi sẵn ở cửa, được tài xế mở cửa cung kính mời vào.
Chiếc xe gầm lên một tiếng mạnh mẽ rồi lao vút đi, để lại Cổ Lệ Sa đứng chôn chân tại chỗ, mặt đỏ bừng vì nhục nhã và ghen tị. Hắn… rốt cuộc giờ là ai? Tại sao hắn lại giàu có và quyền lực như vậy?
Trong chiếc Ferrari, không khí lạnh băng. Phó Hoành mở tập tài liệu ra, lướt nhanh qua những dòng chữ. Đó là báo cáo về tình hình hoạt động của anh em Cổ Gia tại Canada, và cả… thông tin về cuộc sống của Tinh Thần.
Hắn nhìn thấy những bức ảnh chụp lén cô đang làm thêm tại một cửa hàng đồ Nhật, nụ cười mệt mỏi nhưng kiên cường của cô khi cúi đầu chào khách. Hắn thấy ảnh cô lầm lũi đi bộ về nhà trong đêm tối, đơn độc và yếu đuối.
Bàn tay hắn siết chặt tập hồ sơ, gân xanh nổi lên.
“Cổ Hoành Siêu đang tìm cách tiếp cận cô ấy?” Hắn hỏi tài xế, giọng nói lạnh lẽo như băng đá.
“Vâng thưa ngài. Hắn ta đã chặn đường cô Cổ vài lần.”
“Theo dõi sát sao. Nếu hắn dám động vào một sợi tóc của cô ấy, chặt tay hắn cho tôi.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận