Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong đó có một cô thu ngân tên Trương Khánh Hoa đi đến phía sau Trần Hương, nhìn chằm chằm áo sơ mi cô cười khẽ, hỏi Trần Hương: “Tôi có một bộ quần áo, cô muốn thay ra không?”

Trần Hương đương nhiên rất muốn, nhưng nơi này phần lớn đều là cười nhạo cô, cô không phân biệt được sự nhiệt tình của đối phương là thiệt hay giả, lắc đầu nhẹ: “Cảm ơn.”

Những nhân viên thu ngân khác không hẹn mà gặp cùng cười ra tiếng.

Trần Hương không hiểu các cô ấy cười cái gì, chỉ cúi đầu ra ngoài, như cũ giữ vẻ tự ti này lướt qua, cô thậm chí không dám nhìn mắt người nào, bởi ánh mắt những người này đều có thể nhìn thấy vẻ trào phúng cùng châm chọc từ mắt họ.

Cô đi theo những nhân viên khác ra ngoài, khi ra tới cửa, nghe thấy Trương Khánh Hoa cùng người khác nói chuyện, giọng nói ngọt ngào, như muốn làm nũng: “Có thể cho tôi tham quan xe anh một chút không? Tôi chưa thấy xe nào đẹp như vậy.”

Trần Hương vòng qua cô ta đi tiếp, kết quả thấy Liêu Thuân.

Anh dựa vào cửa ra, một bên tay kẹp điếu thuốc, hơi nghiêng đầu, biểu tình không kiên nhẫn nhìn Trương Khánh Hoa: “Biến ra chỗ khác, tôi không rảnh.”

Sắc mặt Trương Khánh Hoa biến đổi, nhưng vẫn giữ gương mặt cười trừ: “Ngại quá, tôi…”

Cô đang đợi nghe cô ta nói gì nữa, Liêu Thuân thấy bóng dáng Trần Hương phía sau đám người, thô giọng hô lên: “Còn không lăn lại đây!”

Trần Hương bị anh rống lên một cái, giật mình.

Tất cả nhân viên thu ngân kinh ngạc mà quay đầu lại, thấy Trần Hương rụt cổ chạy tới trước mặt Liêu Thuân, cô đi hơi chậm, anh kéo cổ tay cô, mở cửa ghế phụ ra, đem người nhét vào, còn thắt dây an toàn cho cô, lúc này với vòng qua ghế lái.

Làm cho những người kia trợn mắt há hốc mồm.

Sắc mặt Trương Khánh Hoa lúc xanh lúc trắng, diện mạo cô ta rõ ràng xinh đẹp hơn Trần Hương, khí chất so với Trần Hương toát ra vẻ ‘thành phố’ hơn, cô ta không hiểu, người đàn ông kia có phải mắt mù rồi hay không, mà mang Trần Hương lên xe.

Trần Hương còn mặc bộ quần áo rách kia kìa!

Những người còn lại cũng ghen ghét, nhưng trên mặt lại làm bộ không để ý, nhưng khi nhìn chiếc xe rời đi mà lộ ra biểu tình chán ghét: “Chắc chắn Trần Hương được người đàn ông kia bao nuôi.”

“Thật ghê tởm, này là bán thân à?”

“Chắc vậy rồi, không biết ngủ với bao nhiêu thằng rồi?”

“Đúng là không biết xấu hổ.”

“Tưởng tượng đến việc tôi làm chung với cô ta, tôi nhổ vào, đúng là kinh tởm, cô ta có nhiễm bệnh gì không nhỉ?”

“Ngày mai nói với ông chủ, bảo ông ấy đuổi Trần Hương đi, nếu không tôi sẽ không tới chỗ này làm nữa.”

“Ngày mai tôi cũng nói.”

Trong xe, Trần Hương vẫn cúi đầu không nói lời nào.

Khi xe đi xa hơn trăm mét, cô mới nhỏ giọng nói: “Xe đạp của tôi… vẫn còn ở siêu thị.”

“Sao không nói sớm!” Tính tình Liêu Thuân vốn không có kiên nhẫn, quay đầu xe về lại siêu thị, khi anh thấy chiếc xe đạp thì lập tức muốn đem nó quẳng đi.

“Mẹ nó đây cũng gọi là xe đạp à?” So với đống phế liệu cũng không khác gì mấy, sơn tróc hết ra, có cho cũng không ai thèm, cô còn khóa xe cẩn thận, trân quý như bảo vật không bằng.

Trần Hương rụt vai không nói gì, mở khóa xe, chuẩn bị lái về, Liêu Thuân xuống xe đến trước mặt cô, xách xe lên, ném lên nóc xe mình rồi buộc dây thừng cố định, nhìn cô nói: “Mau lên xe.”

Trần Hương không nghĩ tới anh sẽ làm vậy, sửng sốt một hồi mới ngồi lên xe, cô loay hoay muốn cài dây an toàn, nhưng mãi không thắt dây vào được, khi Liêu Thuân lên xe, thấy bộ dạng ngốc nghếch của cô, duỗi tay giúp cô cài dây, rồi thuận tiện ghé môi qua ngậm lấy môi cô.

Nãy giờ cô không uống nước, môi có hơi khô.

Liêu Thuân hôn xong, ngón tay thô ráp tiến vào khoang miệng cô, đến khi dính tí nước bọt trên đầu ngón tay, rồi anh bôi trên cánh môi cô, bôi đến khi chúng trở nên ướt át, anh vừa lòng, lại tìm đến môi cô mà mút cắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận