Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đổ bệnh

“Cảm ơn cháu nhé.” Nói xong, Hoắc Tuân vòng qua Trình Hoan, bước về phía phòng ngủ.

Cô bé vội vàng chạy đến chặn đường anh lại: “Rốt cuộc chú là ai? Sao chú lại tự tiện vào nhà người khác như vậy?”

Hoắc Tuân nhíu mày, nhìn cô bé với ánh mắt dò xét, cảm thấy câu hỏi này thật thừa thãi. Anh lùi lại nửa bước, giữ khoảng cách an toàn giữa hai người, đoạn nói rõ ràng: “Chú là bạn trai của cô Nhạc.”

“Bây giờ cháu có thể nhường đường một chút được không?”

Phòng ngủ Nhạc Dư

Nhạc Dư rất ít khi đổ bệnh. Lần cuối cùng cô ốm nặng đã là chuyện của một năm về trước. Khi đó, cô sốt cao nằm liệt giường. Sau khi tiêm thuốc hạ sốt, cơ thể vẫn còn suy nhược vô cùng. Người bệnh vừa nhạy cảm lại vừa yếu đuối. Hoắc Tuân lo lắng cho cô nên đã mang hết công việc về nhà làm, vừa làm vừa tiện chăm sóc cô.

Tình trạng đó kéo dài suốt hai ngày. Trong hai ngày ấy, ngoài ngủ ra thì Nhạc Dư chỉ có ăn. Tuy nhiên, vì bị ốm nên khẩu vị của cô trở nên vô cùng khó chiều. Không chê cơm chán thì cũng chê cháo quá đặc, không bảo canh nhạt thì lại nói đồ ăn quá mặn. Chỉ duy nhất món chè đậu xanh nấu lạnh, cô mới cố gắng ăn được vài thìa.

Hoắc Tuân hiếm khi nào vào bếp. Anh đã từng thử nấu cơm vài lần, mùi vị thật khó tả thành lời. Nhưng lạ thay, món chè đậu xanh anh nấu lại rất ngon, vị ngọt thanh vừa phải, không hề bị ngán, vừa khéo hợp khẩu vị của Nhạc Dư.

Khi Hoắc Tuân ngồi xuống bên giường, nhẹ nhàng gọi tên Nhạc Dư, cô còn ngỡ mình đang nằm mơ.

“Sao… sao anh lại đến đây?”

Sờ lên trán cô, không thấy nóng nữa, Hoắc Tuân thoáng yên tâm hơn. Anh nói, giọng đầy hiển nhiên: “Em ở đây thì đương nhiên anh phải đến rồi.”

Mới đầu, Nhạc Dư chỉ nghĩ mình bị cảm nhẹ, ngủ một giấc là sẽ khỏe lại. Nhưng khi vừa nhìn thấy Hoắc Tuân, cô mới phát hiện cả người mình đều khó chịu vô cùng. Cứ như thể anh là chiếc kính lúp di động, soi rõ mọi cơn đau nhức đang hành hạ cô. Cô gối đầu lên đùi Hoắc Tuân, giọng yếu ớt làm nũng: “Hoắc Tuân, em khó chịu quá…”

“Anh biết rồi.” Hoắc Tuân có chút xấu xa mà tận hưởng sự ngoan ngoãn hiếm hoi này của Nhạc Dư. Anh nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế để cô nằm thoải mái hơn: “Anh đưa em đến bệnh viện nhé?”

Nhạc Dư lắc đầu từ chối. Cô biết rõ tình trạng sức khỏe của mình, chỉ là cảm lạnh thông thường thôi, cần gì phải làm to chuyện?

Hoắc Tuân cân nhắc một hồi. Trong nhà còn có người ngoài, anh ở lại cũng không tiện lắm. “Vậy em về nhà với anh đi, để anh chăm sóc em.”

Nghe anh nói vậy, Nhạc Dư mở mắt nhìn anh. Một lát sau, cô mới khẽ gật đầu đồng ý. Đây cũng là lần đầu tiên cô thừa nhận căn hộ ở chung cư Vọng Sơn là “nhà” của cả hai người. Trước kia, cô bướng bỉnh vô cùng, luôn miệng gọi nơi đó là “nhà của Hoắc Tuân”. Không phải “nhà của hai người”, mà chỉ là “nhà của anh” mà thôi.

Nhận được sự đồng ý của cô, Hoắc Tuân định bế Nhạc Dư dậy, nhưng lại bị cô ngăn lại. Nếu là bình thường, cô đã sớm ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay anh. Nhưng bây giờ Trình Hoan còn ở trong nhà, quả thực không tiện cho lắm.

Hai người ra khỏi phòng ngủ. Cửa phòng đọc sách bên trái đóng kín. Nhạc Dư không biết Hoắc Tuân và Trình Hoan đã gặp mặt nhau, nên bảo anh ra cửa chờ mình trước. Anh kéo tay cô lại, chỉ chỉ vào then cài cửa phòng ngủ: “Em khóa cửa phòng lại đi đã.”

Nhạc Dư ngẩn người giây lát. Cô thầm nghĩ, vẫn là Hoắc Tuân chu đáo hơn, cô ốm một trận mà đầu óc cũng lú lẫn đi nhiều. Cô ngoan ngoãn khóa cửa lại. Chờ Hoắc Tuân ra ngoài hẳn, cô mới xoay người gõ cửa phòng đọc sách.

Trình Hoan vẫn còn thức, cánh cửa nhanh chóng mở ra. Nghe Nhạc Dư nói muốn rời đi, cô bé lập tức bảo mình cũng có thể đi ngay.

“Không cần đâu,” Nhạc Dư mỉm cười, “Đêm nay em cứ ở lại đây đi. Trong tủ lạnh có đồ ăn sẵn đấy, nếu đói thì cứ tự nhiên lấy mà ăn nhé.”

Hai tay Trình Hoan xoắn xuýt vào nhau, lộ rõ vẻ băn khoăn, áy náy. Biết cô bé ngại ngùng, Nhạc Dư nói thêm: “Nếu có chuyện gì gấp thì cứ gọi cho cô. Bạn cô còn đang đợi ở ngoài, cô đi trước đây nhé, để anh ấy đỡ phải chờ lâu.”

Hình ảnh người đàn ông cao lớn hơi cúi đầu nói chuyện ban nãy đột nhiên hiện lên trong đầu. Trình Hoan vừa chột dạ vừa lúng túng, vội vàng cúi đầu: “Lại phiền cô quá rồi ạ…”

Sau khi Nhạc Dư rời đi, Trình Hoan cúi đầu nhìn những vết sẹo cũ mới chằng chịt trên cơ thể mình. Cô bé thầm nghĩ, trên người cô Nhạc chắc chắn không có lấy một vết sẹo nào.

Khi Hoắc Tuân đưa Nhạc Dư về đến nhà thì đã là mười giờ rưỡi tối. Anh cho Nhạc Dư uống thuốc, lại cẩn thận lau người giúp cô, xong xuôi thì người cũng đẫm mồ hôi. Anh đỡ Nhạc Dư nằm xuống giường rồi cầm đồ ngủ vào phòng tắm. Bận rộn cả ngày trời, lại chạy đi chạy về mất mấy tiếng đồng hồ, dù là ai thì cũng sẽ mệt lử.

Tắm xong, Hoắc Tuân leo lên giường, ôm Nhạc Dư vào lòng. Chẳng bao lâu sau, cơn buồn ngủ ập đến, mí mắt anh nặng trĩu rồi sụp xuống. Nghe tiếng hít thở đều đều vững vàng của người bên cạnh, Nhạc Dư ngược lại tỉnh táo lạ thường.

Tuy cổ họng vẫn còn khó chịu, mũi cũng hơi nghẹt, nhưng vì có Hoắc Tuân ở ngay bên cạnh, cô quyết định tạm thời bỏ qua tất cả những cơn đau nhức ấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận