Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc đầu cô không muốn làm phiền Tống Hạo Hiên vì những chuyện nhỏ nhặt này, nhưng trong thời gian ngắn cô không tìm ra được cách nào để xử lý cả, nên mới thử nói cho anh nghe.

Đương nhiên cô không biết là có một thanh niên “già” cảm thấy hết sức thoả mãn với chuyện này.

*********

Tống Hạo Hiên ngồi ngẩn người trong phòng làm việc, hai ngón tay thon dài kẹp lấy một điếu xì gà nhưng thật lâu cũng không hít vào ngụm nào, ngay cả tàn thuốc nóng hổi rơi xuống mu bàn tay mà anh cũng không có bất kỳ cảm giác gì, cứ như đang nhìn vào thứ gì đó ở phía xa, nhưng thật ra chỉ đang thả hồn bay lên tận trời cao mà thôi.

Cửa phòng làm việc bị gõ nhẹ hai tiếng, hình như khá bất ngờ vì người bên trong không có phản ứng nên lại dùng sức gõ thêm hai cái, lúc này mới gọi được tâm trí của Tống Hạo Hiên quay về.

“Vào đi.”

“Sếp, đây là vài tài liệu mà phía dưới đưa đến, cần ngài xem qua.” Người đến là Lâm Kha – bạn chơi từ nhỏ đến lớn, kiêm cấp dưới của Tống Hạo Hiên, anh ta vừa đi vào đã nhìn thấy dáng vẻ mất hồn lạc vía của Tống Hạo Hiên thì biết ngay bạn thân đang có tâm sự, anh ta nhanh chóng không nói với giọng điệu thăm dò mà ra vẻ tuỳ ý hỏi thăm: “Có tâm sự à?”

“Tôi thì làm gì có tâm sự chứ?” Tống Hạo Hiên vô thức dùng giọng điệu phủ định để đáp lại, nhưng vừa nói ra thì cả chính anh cũng cảm thấy không đáng tin chút nào nên ngượng ngùng ho khan hai tiếng: “Lâm Kha à, tôi hỏi cậu chuyện này… ”

Lâm Kha đặt tài liệu trong tay xuống rồi ngồi đối diện với Tống Hạo Hiên, dáng vẻ như chăm chú lắng nghe.

Tống Hạo Hiên dụi tắt điếu xì gà trên tay, mở miệng nói với vẻ mặt trầm tư: “Chuyện là thế này, tôi có một người bạn, gần đây anh ta… ”

Lâm Kha nghe không nổi nữa, anh ta không khách sáo chút nào mà trợn trắng mắt, Tống Hạo Hiên đã dùng chiêu này suốt bao nhiêu năm rồi mà vẫn còn mặt mũi dùng thêm một lần nữa?

Tống Hạo Hiên cũng biết câu mở đầu này như đang lừa mình dối người, nhưng mà đã nói ra rồi nên cũng không tiện thay đổi. Hơn nữa, không nói tôi có một người bạn chẳng lẽ vừa mở miệng thì nói tôi như thế này tôi như thế kia… Vậy còn không bằng nói tôi có người bạn! Thế là sếp Tống bình tĩnh, không quan tâm đến biểu cảm trên mặt Lâm Kha và tiếp tục nói.

“Một người bạn khác phái có quan hệ không tệ với anh ta nhờ anh ta làm một số chuyện, bảo anh ta giúp cô ấy đuổi một vài người theo đuổi. Cậu nghĩ thử xem người bạn khác phái kia đang nghĩ gì thế, rốt cuộc là có ý gì?”

Trong mắt Lâm Kha hiện lên vài phần suy ngẫm, anh ta chống tay, nghiêng nửa thân người lên trên bàn, dáng vẻ như đang muốn bàn chuyện cực kì quan trọng với Tống Hạo Hiên rồi còn giảm thấp âm lượng giọng nói xuống một chút: “Vậy cậu nói cho tôi biết trước, cậu và… Không, người bạn kia của cậu và người bạn khác phái của bạn cậu có quan hệ tốt đến mức nào?”

Tống Hạo Hiên khẽ ho hai tiếng, cũng không khỏi giảm thấp giọng mà nói: “Quan hệ à… Là loại rất rất tốt!”

Lâm Kha vừa thấy anh nói hàm hồ như vậy thì còn có gì mà không hiểu nữa, chắc là tình nhân nào đó khiến anh để ý đến rồi. Mà người có thể làm cho Tống Hạo Hiên để tâm đến cũng thật sự là không nhiều lắm, suy đoán thêm một chút là biết ngay người nào. Lâm Kha biết đáp án xong thì không khỏi bật cười, xem ra người nào đó đã sắp quyết định rồi, anh ta có nên bán tin tức này cho phụ huynh nhà họ Tống trước hay không nhỉ?

Trong lòng thì âm thầm tính toán, nhưng ngoài mặt vẫn không quên phân tích tình cảm cho bạn thân, Lâm Kha vẫn bày ra bộ mặt thật tốt bụng và tận tâm: “Tôi ấy à, không biết cậu… Khụ khụ, không biết người bạn thân khác giới của bạn cậu nghĩ về bạn của cậu như thế nào, nhưng tôi cũng biết hai chuyện… ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận