Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chào buổi sáng.” Nghiêm Kỷ cười đáp lại.
Nhìn Nghiêm Kỷ cười với Lâm Thi Vũ, nụ cười của Mộc Trạch Tê rất nhanh đã dập tắt, trong lòng càng thêm chua xót.
Sáng sớm, giáo viên Vương Khiết chủ nhiệm lớp 11-1 đã đến lớp, việc đầu tiên là quan sát tình hình đọc sớm của mọi người.
Sau đó là vấn đề rút thăm điều chỉnh chỗ ngồi lần trước.
Ban đầu Mộc Trạch Tê vẫn có chút vui mừng, bởi vì cô rút được thăm ngồi phía sau bạn cùng bàn của Nghiêm Kỷ. Cách Nghiêm Kỷ rất gần.
Nhưng những lời tiếp theo của Vương Khiết lại khiến trái tim Mộc Trạch Tê lạnh lẽo.
“Bởi vì Lâm Thi Vũ mới chuyển đến, cho nên để công bằng và bình đẳng, thì lần rút thăm trước chúng ta sẽ không tính, mà sẽ rút lại lần nữa.”
Bình thường, chỗ ngồi xung quanh Nghiêm Kỷ chính là nơi tốt nhất trong lớp.
Bởi vì trong lớp lưu truyền một câu nói: “Chỉ cần ngồi gần Nghiêm Kỷ thì thành tích đều tiến bộ.”
Mấy nam sinh thành tích kém trong lớp đều đang vẽ chữ thập cầu nguyện có thể rút được chỗ ngồi xung quanh Nghiêm Kỷ.
Sau đó mấy lời lẩm bẩm của bọn họ bị mấy nữ sinh vẫn luôn muốn tới gần Nghiêm Kỷ nghe được, nói bọn họ ‘cướp’ danh ngạch, sau đó đều bị đấm.
Rút thăm xong.
Lâm Thi Vũ rút được chỗ ngồi trước bàn trước của Nghiêm Kỷ, mà cô ấy và Mã Văn Lệ vẫn là bạn cùng bàn. Hai chị em vui vẻ ôm nhau.
Mà lần này Mộc Trạch Tê lại rút tới hàng sau của tổ bên cửa sổ, cách tổ giữa của Nghiêm Kỷ rất xa, nếu muốn hỏi Nghiêm Kỷ một câu thì phải đi qua một lối đi lớn mới có thể tìm được anh.
Càng ngày càng xa…
Mộc Trạch Tê nhớ tới những lời nói của mẹ mình, nhớ tới sự theo đuổi không ngừng của mình, và cảm giác xa cách với Nghiêm Kỷ.
Tại sao? Tại sao đều là Lâm Thi Vũ!
Không hiểu sao vào lúc này sự sợ hãi, mất mát, chán ghét đối với Lâm Thi Vũ trong lòng Mộc Trạch Tê càng trở nên mãnh liệt hơn.
Thay đổi chỗ ngồi thực ra chỉ là một chuyện nhỏ, nhưng rơi vào người đang ở thời kì thanh xuân thiếu niên lại là một chuyện lớn.
Thời thanh xuân đổi chỗ ngồi nếu không được ngồi gần người mình thích, thậm chí ngồi xa thì trái tim giống như cách mấy khúc cong eo biển vậy.
Chỉ cần một khoảng cách nhỏ như vậy, nhưng vô hình trung vẫn cảm thấy “lạ lẫm”.
Sau khi các tiết học buổi sáng kết thúc thì đến giờ nghỉ trưa.
“Thi Vũ! Cùng nhau ăn cơm đi!” Lâm Thi Vũ đã dần hòa nhập vào lớp học, có được bạn bè thường xuyên hẹn nhau đi ăn cơm.
“Được!” Lâm Thi Vũ sắp xếp lại toàn bộ học phí thu được lần trước, kẹp chúng vào trong sách giáo khoa rồi đặt ở bên cạnh bàn. Đi theo một nhóm bạn đi ăn cơm.
Giờ nghỉ trưa, lớp học không có một ai.
Mộc Trạch Tê ăn xong bữa ăn giảm cân do mẹ cô chuẩn bị, ức gà không muối dầu, trứng không lòng đỏ, salad rau, hoàn toàn ít calo ít chất béo.
Cô vẫn rất đói, đói đến ngất xỉu. Đói đến mức Mộc Trạch Tê cố gắng đọc thuộc lòng để quên đi cái đói.
Cô đang học thuộc ‘Thấm Viên Xuân. Trường Sa’*. Cuối thu…” nhìn thấy Quất Tử Châu cô nuốt nước miếng, sau đó quyết định không học thuộc bài này nữa.
Lại học “Vệ Phong*. Tang chi vi lạc…” thấy “vô thực tang trâm”, dâu tằm, cô lại nuốt một ngụm nước bọt.
Khi nhìn thấy “kỳ thủy thương thương*”, não Mộc Trạch Tê đã tự động dịch thành nước canh? Nước canh gì?
Thấy trong phòng học chỉ có một mình Mộc Trạch Tê, Nghiêm Kỷ chuẩn bị rời đi lần nữa, đúng lúc nhìn thấy Mộc Trạch Tê hai mắt phát sáng nhìn sách giáo khoa nuốt nước miếng.
Nghiêm Kỷ không muốn ở một mình với Mộc Trạch Tê, lần thứ hai lặng lẽ rời đi, trong đầu Nghiêm Kỷ đầy dấm chấm hỏi.
Mộc Trạch Đậu đắm chìm trong thế giới tri (mỹ) thức (thực).
Bỗng nhiên một cơn gió thổi qua, “cạch” một tiếng, Mộc Trạch Tê sợ tới mức lau miệng.
Cô vừa nhìn, thì ra là sách giáo khoa trên bàn của Lâm Thi Vũ rơi xuống đất, tất cả học phí kẹp trong sách giáo khoa đều rơi ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận