Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


“Mày nói thế là ý gì? Tao mạo danh ai cơ chứ?” Mục Tử Yên chột dạ, mặt mày tái mét, rít lên.
Lâm Nhạc thong thả vuốt lại mái tóc bồng bềnh bị gió thổi tung, giọng điệu sắc bén, đanh thép: “Có tật giật mình sao? Chị tự hiểu trong lòng đi. Tốt nhất chị nên ôm chặt lấy cái ghế Mộ phu nhân tương lai của chị mà ngồi cho vững, và bớt kiếm chuyện làm phiền tôi đi. Tôi của hiện tại, không còn là con bé Lâm Nhạc mười tám tuổi ngốc nghếch, yếu đuối để chị tùy ý dắt mũi, bắt nạt nữa đâu.”
Chiếc taxi trờ tới. Lâm Nhạc mở cửa xe, duyên dáng ngồi vào trong, để lại Mục Tử Yên đứng trân trân trên vỉa hè bóp nát chiếc ví hàng hiệu trong sự điên tiết tột độ.
Ngồi trên xe, ký ức tủi nhục bảy năm trước ùa về. Hồi đó, ả Tử Yên ngoài mặt thì chị chị em em ngọt xớt để lấy lòng Mộ Thần, nhưng hễ anh đi vắng là ả lộ nguyên hình mụ phù thủy, lườm nguýt, đe dọa ép cô cút xa khỏi Mộ Thần. Thậm chí có lần ả còn nhẫn tâm xô cô ngã lăn từ cầu thang xuống, nhưng khi Mộ Thần hốt hoảng chạy ra, ả lại bù lu bù loa khóc lóc, diễn cảnh bị cô đẩy ngã. Cô ra sức thanh minh, nhưng Mộ Thần chỉ lạnh lùng trách cô bướng bỉnh, ghen tị hẹp hòi. Anh mù quáng tin tưởng người phụ nữ thâm hiểm đó, thế thì cô tranh giành để làm gì? Để mẹ con cô về sống chung một nhà rồi bị ả hành hạ đến chết sao?
Về đến khách sạn, Lâm Nhạc vỗ nhẹ hai má, ép mình nặn ra một nụ cười tươi tắn nhất để đón hai bảo bối. Cô không muốn những giông bão ngoài kia vấy bẩn lên tuổi thơ của chúng, nhất là cậu nhóc Lâm Kỳ nhạy bén như quỷ thần.
Nhưng nụ cười vừa hé nở trên môi đã chết điếng khi cô đẩy cửa phòng bước vào.
Trên chiếc thảm lông giữa phòng khách, Mộ Thần – vị Chủ tịch lạnh lùng, tàn bạo ban sáng – đang cởi bỏ áo vest, xắn tay áo sơ mi, ngồi xổm chơi xếp hình logo cùng bé Lâm An. Tiếng cười khanh khách của con bé vang vọng khắp phòng.
Sắc mặt Lâm Nhạc lạnh tanh, cô ném túi xách lên ghế sô pha, gằn giọng: “Chú đến đây làm cái gì? Chẳng phải sáng nay chú hùng hồn tuyên bố chúng ta không có quan hệ gì sao?”
Mộ Thần quay mặt lại, nhướng mày tà mị: “Chú nói ở công ty chúng ta chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới. Đâu có cấm ngoài giờ làm việc không được làm chú cháu đâu?”
Lâm An thấy mẹ thì lon ton chạy lại ôm chân: “Mẹ ơi mẹ nhìn này, chú siêu đẹp trai mua cho tiểu An một đống đồ chơi mới luôn, toàn hàng hiếm thôi ạ!”
Lâm Nhạc cau mày, nghiêm giọng dạy dỗ: “Mẹ đã dặn con thế nào? Tuyệt đối không được tùy tiện nhận đồ của người lạ! Lâm Kỳ, mẹ bảo con ở nhà giữ cửa, sao con lại để người ngoài vào nhà?”
Lâm An chớp mắt ngây thơ: “Mẹ gọi chú ấy là ‘chú’ mà, thế thì đâu phải người lạ chứ!”
“Con…” Lâm Nhạc cứng họng.
Mộ Thần ngồi dưới thảm, ném cho Lâm Kỳ đang dán mắt vào màn hình laptop một ánh nhìn tán thưởng, như muốn khen: “Con trai làm tốt lắm!”. Lâm Kỳ chỉ hừ mũi một cái, kiêu ngạo phớt lờ ánh mắt của ông chú “hờ”, tiếp tục gõ code.
Lâm Nhạc không thể chịu nổi bầu không khí ám muội này thêm giây nào nữa. Cô trừng mắt nhìn anh: “Chú ra ngoài, tôi muốn nói chuyện riêng với chú!”
Nói đoạn, cô mở cửa bước thẳng ra hành lang. Mộ Thần khẽ mỉm cười, xoa đầu Lâm An ân cần: “Cháu chơi ngoan nhé, chú ra ngoài thỉnh an mẹ cháu một lát.”
“Dạ vâng, chú đi nhanh lên nha!”
Ngoài hành lang tĩnh lặng, Lâm Nhạc khoanh tay trước ngực, ánh mắt phòng thủ nhìn người đàn ông cao lớn đang thong thả bước tới.
“Rốt cuộc chú muốn cái gì ở tôi?”
“Muốn cháu dọn về nhà với chú.” Mộ Thần áp sát, giọng nói trầm ấm.
“Không bao giờ! Cháu không muốn làm cái bóng sống bám vào chú nữa. Cháu đã lớn, chú cũng đã có gia đình riêng của chú. Giữa chúng ta chẳng có giọt máu mủ nào, vác mặt đến sống chung một nhà, chú không thấy tởm và bất tiện sao?”
Mộ Thần khẽ cau mày, nghiêng đầu nhìn cô, hỏi lại bằng một câu chí mạng: “Ai nói với cháu là chú đã có gia đình riêng?”
Câu nói ấy như quả bom nổ tung trong đầu Lâm Nhạc. Cô sững sờ, tròng mắt mở to hết cỡ. Sao có thể? Bảy năm trước cô tận tai nghe anh cầu hôn ả ta, cô tận mắt nhìn thấy thiệp đính hôn của họ. Trưa nay cô còn thấy họ tình tứ bước ra khỏi nhà hàng cơ mà?
“Chú… chú đang nói dối!”
“Chú vẫn sống độc thân bảy năm qua.” Mộ Thần nói chậm rãi, rành mạch. “Cho nên, cháu đưa bọn trẻ về sống với chú là điều hợp tình hợp lý, chẳng có gì bất tiện cả. Còn việc bản thiết kế sáng nay, không phải chú cố tình hạch sách vùi dập cháu, mà vì nó thực sự chưa chạm đến linh hồn của chủ đề. Nếu cháu chỉ thiết kế với mục đích làm cho xong chuyện để sớm cuốn gói trốn khỏi chú, thì tác phẩm đó mãi mãi chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, vô hồn mà thôi.”
Bỏ lại câu nói đâm trúng tim đen đó, Mộ Thần đút tay vào túi quần, xoay người ung dung bước vào thang máy, để lại Lâm Nhạc đứng như trời trồng giữa hành lang lạnh lẽo. Đầu óc cô như một mớ bòng bong. Vì sao anh lại không kết hôn với Mục Tử Yên? Bảy năm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện kinh thiên động địa gì?

Bình luận (0)

Để lại bình luận