Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Sụp Đổ Của Lý Trí
Câu nói đó treo lơ lửng trong không khí. Nó giống như một lời đe dọa của một kẻ quân tử, một cái phanh hãm cuối cùng. Nhưng chỉ Từ Chính Thanh biết, đó không phải là đe dọa.
Đó là một lời van xin. Xin cô đừng đẩy anh đi xa hơn.
Nhưng Hứa Điềm, trong cơn mệt mỏi và bướng bỉnh, lại không nhận ra. Cô lười biếng trở mình, đưa lưng về phía anh, giọng ngái ngủ: “Vậy thì ‘ngủ’ đi. Tôi đang mệt.”
Cô nghĩ anh chỉ dọa. Nếu anh thật sự muốn, anh đã có cơ hội ở khách sạn, ở phòng vệ sinh.
Sự im lặng đáng sợ kéo dài vài giây. Hứa Điềm bắt đầu thấy bất an. Cô quay đầu lại—
Từ Chính Thanh đang cởi cúc áo ngủ.
Từng chiếc, từng chiếc một. Chậm rãi. Đôi mắt anh tối sầm lại, nhìn cô chằm chằm. Chiếc áo rơi xuống đất. Lồng ngực rắn rỏi, cơ bụng mỏng mà săn chắc, đường cong của một người đàn ông trưởng thành, đầy sức mạnh.
Hứa Điềm hoảng hốt ngồi bật dậy. Tấm chăn lại tuột xuống. “Anh… anh điên thật rồi à?”.
Anh không trả lời. Anh quỳ một gối lên giường, và trong một cử động dứt khoát, anh giật phắt tấm chăn ra khỏi người cô.
Cô gái nhỏ hoàn toàn trần trụi. Trừ một thứ.
Anh thấy… chiếc quần lót ren màu trắng. Nhỏ xíu, mỏng tang, chỉ đủ che đi phần bí ẩn nhất.
Từ Chính Thanh bật cười. Một nụ cười trầm, khàn, đầy vẻ tự giễu. À, ra là vẫn còn biết mặc quần lót.
“Ấy… Từ Chính Thanh… anh đừng làm tôi sợ…” Giọng cô bắt đầu run rẩy.
Anh cúi xuống, chống hai tay bên cạnh cô, nhốt cô hoàn toàn dưới thân mình. “Tôi muốn hôn em.”
Nụ hôn này không giống ở khách sạn. Nó không phải là sự đáp trả vụng về. Nó là một sự xâm chiếm, một sự trừng phạt. Anh hôn như một kẻ chinh phạt. Lưỡi anh càn quét khoang miệng cô, tìm lấy lưỡi cô, quấn chặt, mút mạnh.
Một tay anh chống trên giường, tay kia không còn “quy củ”. Nó chụp lấy bầu ngực cô, xoa nắn, bóp nhẹ. Da thịt mềm mại lấp đầy lòng bàn tay anh. Hạt đậu nhỏ lập tức cứng lên, như đang chào đón.
“Ưm…” Hứa Điềm rên rỉ.
Anh dời nụ hôn xuống cổ, xuống xương quai xanh, rồi dừng lại ở vành tai cô. Anh liếm nhẹ, rồi ngậm lấy dái tai mềm mại, mút vào.
“A… Ngứa… Đừng…” Tiếng rên rỉ của cô không phải là từ chối. Nó là mời gọi.
Từ Chính Thanh biết mình đã thua. Anh vùi mặt vào khe ngực sâu thẳm của cô, hít hà mùi da thịt con gái thơm tho. Hứa Điềm cảm nhận rõ ràng… một dòng nước ấm nóng đang trào ra từ bên dưới.
Cô cũng cảm nhận được cái thứ cứng rắn, nóng hổi của anh đang thúc vào đùi mình, dù vẫn còn cách một lớp quần. Tay cô, như có ý thức riêng, lần mò xuống dưới, cố gắng cởi bỏ lớp vải vướng víu đó.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận