Chương 190

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 190

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không có khả năng.”

Bạch Dương không thể lý giải, không rên một tiếng đi vào trong phòng.

“Bạch Dương, chú cũng phải uống thuốc cho đúng giờ.”

Không biết anh hắn đang lo lắng cái gì, nhưng hắn vẫn luôn tin tưởng, giải dược của mình chính là Tiêu Trúc Vũ.

Chưa bao giờ bị lão sư điểm danh Bạch Dương, thế mà hôm nay bị gọi vào văn phòng.

Tuy rằng là chủ nhiệm của lớp học, nhưng cô giáo từ trước đến nay chưa bao giờ thấy hắn trong thời gia học , cô nói ra lời thấm thía “Ở trong trường học tận lực không được hút thuốc, em làm như vậy, sẽ ảnh hưởng không tốt đến trường học .”

“Thằng chó nào cáo trạng?”

Hắn khinh thường phẫn nộ, chủ nhiệm lớp há mồm nhưng lại không biết nên làm thế nào để ứng phó với chuyện này.

Học sinh dùng quan hệ để tiến vào chính là như vậy, hắn có thể vào ngôi trường này chứng tỏ gia đình hắn có đầu tư vào ngôi trường này, học sinh như vậy đều không chọc được.

“Tôi không phản đối em hút thuốc, nhưng em có thể tận lực tìm một nơi không có ai để hút không?, dù sao nơi này cũng là trường học.”

Bạch Dương châm chước trước sau, –nga– một tiếng.

“Vậy không chuyện gì nữa, em trở về đi.”

Mí mắt hắn nâng lên một chút, mặt không biểu tình đi ra khỏi cửa văn phòng, trong lúc đi ra đụng rớt cửa một chồng tư liệu ở bàn làm việc .

Cũng không định nhặt lên, tròng mắt chỉ nhìn xuống liếc mắt một cái, lúc nhấc chân bước qua , vô tình thấy được một tập tư liệu chiêu sinh trên cùng .

Gương mặt trên anh là người hắn vô cùng quen thuộc , có thể nói là hận đến ngứa răng.

Tô Hòa Mặc.

Cong lưng, chỉ nhặt lên một tập hồ sơ của Tô Hòa Mặc lên nhìn, bên dưới góc phải có một dấu mộc màu hồng: Không thông qua.

Tâm tình cũng vì cụm từ này mà tốt lên một chút, nhưng không vui bao lâu ý nghĩ phiền muộn lại kéo đến, hắn nhớ là mình còn chưa hỏi qua Tiêu Trúc Vũ, rốt cuộc bây giờ cô có còn thích Tô Hòa Mặc hay không ?, nếu người này thật sự có gan lớn, còn dám dùng da mặt dày dán lấy cô, vậy hắn cần phải giải quyết chuyện phiền toái này thật tốt mới được.

Đem hồ sơ trong tay xem như giấy bỏ xé thành từng mảnh vụn, đi ra khỏi văn phòng tùy tay ném vào thùng rác, hừng hực đi đến khu dạy học cách vách tìm cô.

Cho dù là khi nào, thì cô vẫn vĩnh viễn ngồi ở kia vẽ tranh, vẫn còn trong thời gian học, Bạch Dương đi đến một góc cuối trong phòng học, lấy thuốc màu cùng ghế dựa, đem màu đổ ra, đặt mông ngồi lên ghế, cùng cô bốn mắt nhìn nhau.

Tiêu Trúc Vũ quét hắn liếc mắt một cái, thực nhanh lại tập trung lực chú ý , giơ bút vẽ lên, lần này vẽ vẫn là cây ngô đồng bên ngoài kia .

“Anh hỏi em một vấn đề.”

Trong phòng học vẽ, học sinh dùng di động để bật âm nhạc,cũng không tính là rất an tĩnh, âm thanh nói chuyện của hắn truyền đến cô cũng không cảm thấy qua đột ngột.

“Nếu Tô Hòa Mặc đến trường này học, em sẽ chạy trốn cùng hắn sao?”

“Cậu sáng nay chưa uống thuốc sao?.”

Tiêu Trúc Vũ buông bút lấy thuốc trong túi ra.

“Anh đang nghiêm túc hỏi em, trả lời !”

Cô rất bình tĩnh, một chút cũng không giống với ngốc tử ngơ ngác lúc trước : “Cậu đơn giản chỉ muốn nghe đáp án không rời đi từ tôi, không nhận được cậu trả lời làm cậu hài lòng, cậu trước sau cũng sẽ cưỡng bách tôi nói ra, vậy thì cần hỏi vấn đề này để làm gì? Không phải là cậu chỉ muốn tranh thủ đạt được chút vui vẻ cho chính mình thôi sao?”

“Em thành thật nói cho anh biết! Rốt cuộc là có thể hay không!”

Giọng nói của hắn nâng cao khiến cho bạn học chú ý, cô đem thuốc đưa tới trước mặt hắn: “Uống xong tôi liền nó đáp án cho cậu biết.”

Bạch Dương nắm lấy cổ tay của cô, đem thuốc được đặt trong lòng bàn tay cô đưa vào trong miệng , nghẹn ở yết hầu nhưng vẫn cố nuốt xuống.

“Khụ —— nói!”

Tiêu Trúc Vũ đem bình thuộc đặt thật mạnh lên giá vẽ , thanh âm của cô không lớn,nhưng lại thập phần khẳng định.

Bình luận (0)

Để lại bình luận