Chương 190

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 190

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàng Kinh Phú biết rất rõ điểm yếu của cha mình.

Chỉ cần nghĩ đến bộ dạng đau đớn và tuyệt vọng của Bovis, Bàng Kinh Phú không khỏi bật cười.

Tiếng cười kỳ dị của anh khiến hai người phía sau đều cảm thấy ớn lạnh.

Đi lên nữa, trên đỉnh đầu Nham Oanh truyền tới âm thanh. Phía trên tán cây rậm rạp dày đặc che khuất bầu trời, hình như có một chiếc trực thăng đang bay ngang qua bầu trời xanh thẳm.

“Ông chủ, ở trên trời có thứ gì đó.”

Bàng Kinh Phú híp mắt, xuyên qua những khoảng trống trên ngọn cây, anh bắt được chiếc trực thăng dừng lại ở phía trên. Cánh quạt đang quay với tốc độ cao, luồng khí mạnh khiến những chiếc lá đung đưa dữ dội trong gió. Những chiếc lá nhảy múa trong không trung bị cơn gió mạnh của máy bay trực thăng cuốn lên, tạo thành một cơn lốc.

Gió mạnh từ trên cao khiến tóc và quần áo của Bàng Kinh Phú dán sát vào người. Anh cau mày, mơ hồ sinh ra dự cảm xấu.

Cho đến khi súng lóe sáng, từ cửa sổ thủy tinh lộ ra họng súng đen nhánh. Ba người đồng thời phát hiện ra mục tiêu là bọn họ.

“Ông chủ!”

Bàng Kinh Phú kinh hoảng thất thố nhìn về phía con đường ván: “Cur!”

Tiếng gió quá lớn, chú chó đang chạy đến phía trên hoàn toàn không nghe được tiếng kêu gào của anh. Bàng Kinh Phú chạy nhanh về phía trước. Nham Oanh nổ súng về phía trực thăng trên đỉnh đầu, nhưng bị Lưu Hoành Dật ngăn cản.

“Chia nhau chạy! Cây quá nhiều, bọn họ không phân rõ mục tiêu được. Cậu nhanh chạy xuống kêu cứu viện, đi nhanh!”

“Được!”

Lưu Hoành Dật đang định bước lên thì tiếng súng từ trên đầu truyền đến. Anh ta nhanh chóng bay qua hàng rào gỗ của con đường ván để tìm chỗ ẩn nấp. Những chiếc lá trên đầu bị tiếng súng xé nát thành từng mảnh, rối rít rơi xuống từng chiếc.

Đạn bắn xuống mặt đất xung quanh Bàng Kinh Phú, đá vụn và bụi đất văng lên từng mảnh.

Bụi đất tung bay cản trở tầm nhìn của anh, sỏi bay đập vào người khiến anh đau nhức. Anh tìm một tảng đá lớn nhô ra làm tấm che để giảm thiểu diện tích tiếp xúc.

“Cur!”

Tiếng đạn rít chồng lên sóng không khí của cánh quạt đang quay. Chiếc trực thăng đột nhiên tăng độ cao và bắt đầu điên cuồng bắn càn quét vào con đường ván.

Bàng Kinh Phú không kịp dừng lại nên tiếp tục chạy lên. Anh gầm lên đến đỏ bừng cả cổ, lớn tiếng hô tên của chú chó.

“Ông chủ!” Lưu Hoành Dật móc súng ra núp ở sau thân cây. Viên đạn xuyên qua mặt đất trước mắt, anh ta vội vàng lùi lại. Nỗi sợ hãi trong lòng khiến hơi thở của anh ta trở nên nặng nề hơn.

Một con chó lớn lông dài màu đen chạy nhanh về phía dưới cuối con đường ván. Bàng Kinh Phú nhìn thấy nó chạy tới, trên mặt còn chưa kịp lộ ra mừng rỡ, chỉ thấy từng viên đạn từ trên không găm vào cơ thể nó. Tứ chi nó trong nháy mắt mất đi thăng bằng, phát ra tiếng kêu gào đau đớn, thân hình nặng nề của nó lăn xuống bậc thang.

Trong mắt Bàng Kinh Phú tràn đầy sự khó tin, sắc mặt anh tái nhợt giống như bị một tầng bóng tối nuốt chửng trong giây lát, cảnh tượng đó chậm rãi hiện ra trước mắt anh.

Anh kinh hoàng đưa tay ra, Lưu Hoành Dật chạy tới cản anh lại. Sau đó hai người cùng ngã xuống đất, hai người lăn xuống con đường ván. Những viên đạn phía sau bọn họ thừa thắng truy kích, con đường gỗ chằng chịt lỗ đạn.

…Điền Yên đứng bên cửa sổ sát đất đã đóng kín, nghe bên ngoài bầu trời truyền đến tiếng xôn xao, âm thanh ồn ào phải rất lâu mới dịu xuống.

Cô đứng một hồi, vừa định đi mở tivi xem, thì nghe thấy tiếng mở khóa mật mã.

“Gọi Tào Nông tới! Nhanh lên một chút!”

Bàng Kinh Phú mất khống chế gào lên.

Điền Yên vội vàng chạy đi. Cô thấy khắp người anh đều là máu, đang cố hết sức ôm con chó nặng hơn một trăm cân. Mới đi tới huyền quan chưa được hai bước đã quỳ sụp xuống đất.

“Lão đại!”

Lưu Hoành Dật vội vàng tiến tới đỡ anh, lại bị anh hất tay ra. Con ngươi Bàng Kinh Phú căng ra, gào muốn tê tâm liệt phế: “Mau gọi người! Không nghe thấy sao!”

“Đã gọi! Anh ta sẽ nhanh chóng đến đây.”

Bộ lông màu đen rậm của Cur dính đầy máu, chảy xuống đất tạo thành một vũng máu. Tứ chi nó co giật đau đớn, cố gắng đứng dậy, tiếng nghẹn ngào dần dần trở nên yếu ớt.

Điền Yên ngồi chồm hổm xuống vuốt ve nó, cô ngẩng đầu hỏi Lưu Hoành Dật: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Trên người Lưu Hoành Dật cũng không khá hơn là bao, hình như còn có vết thương do bị đạn bắn, cánh tay chảy máu nhuộm đỏ chiếc áo khoác denim đầy vết đạn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận