Chương 191

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 191

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hồn phách của Trâu lớn nương đã rất yếu, tưởng chừng như chỉ cần một cơn gió lướt qua cũng có thể thổi tan hồn phách của bà ấy, ngay cả Yến Tuyền cũng không thể tới gần, bởi vì dương khí trên người nàng sẽ làm hồn phách bà ấy bị bỏng.
Vọng Chân vội vàng chạy tới đây, trông thấy thừng quỷ bị chặt thành mấy khúc nằm dưới đất, tức không chịu nổi: “Ta biết ngay là hai người không có lòng tốt gì mà!”
Yến Tuyền ngẩn ra vì bị Vọng Chân mắng. Đây là lần đầu tiên nàng gặp người bị phát hiện ra chuyện ác mình làm mà chẳng những không biết xấu hổ còn mắng ngược lại.
“Bọn ta không có lòng tốt, chỉ có ông là thần tiên sống thôi. Nếu ông là thần tiên sống thì sao lại dùng hồn phách của con người để nuôi yêu tinh?” Yến Tuyền không cam lòng yếu thế, chống nạnh bật lại.
“Ngươi thì biết gì chứ, dùng hồn phách của một dâm oa đãng phụ đổi được hai trăm cây thừng quỷ, có thể cứu sống được biết bao nhiêu người nghèo.”
Yến Tuyền hiểu ra. Trong suy nghĩ của Vọng Chân, người mua thừng quỷ về chơi đều là hạng người háo sắc, bọn họ cũng giống như những người bị truy nã, có thể lợi dụng, nô dịch bọn họ để giúp đỡ người nghèo.
“Chỉ lén lút chơi một món đồ chơi thôi mà cũng bị coi là dâm oa đãng phụ ư? Bà ấy không hề tằng tịu với ai, không gây ảnh hưởng đến người khác, tại sao lại là tội không thể tha? Ông hy sinh bà ấy để cứu tế người nghèo, vậy ông có thể đảm bảo những người nghèo mà ông cứu được đều là chính nhân quân tử không? Nếu như ông không thể đảm bảo được điều ấy thì làm vậy há chẳng phải là dùng một dâm oa đãng phụ cứu sống mười kẻ, trăm kẻ háo sắc hay sao?”
“Người đứng đắn ai lại chơi triền nhân tinh chứ.”
“Người đứng đắn, thế nào mới được xem là người đứng đắn?” Yến Tuyền hỏi ngược lại ông ta.
“Chuyện này mà còn phải hỏi nữa ư? Đương nhiên là người có tác phong chính phái, thái độ trang trọng, đi thẳng ngồi ngay rồi.”
“Ông nói vậy có nghĩa là cũng không yêu cầu người đứng đắn không được háo sắc còn gì?”
“Tử nói: Quân tử sắc nhi bất dâm, phát hồ tình, chỉ hồ lễ*.”
*Nghĩa là Khổng Tử nói: Người quân tử có dục vọng nhưng không dâm dật, tuy có tình cảm nhưng vẫn phải chịu sự ràng buộc của lễ nghi, không làm những điều vượt quá khuôn phép.
“Ồ, ông còn biết cả câu này cơ à, vậy chắc ông cũng đã nghe Cáo Tử* nói thực sắc tính dã. “Thực” và “sắc” đều là thiên tính của con người. Theo ý ông thì quả phụ nên làm gì để “sắc nhi bất dâm” đây?”
*Có nhiều ý kiến khác nhau về Cáo Tử. Có thuyết cho rằng ông là một nhà tư tưởng thời Chiến Quốc, từng có nhiều cuộc hùng biện về bản chất con người với Mạnh Tử nên một số quan điểm của ông được ghi chép lại trong cuốn “Mạnh Tử” phần “Cáo Tử”. Thuyết thứ hai cho rằng Cáo Tử là học trò của Mạnh Tử. Còn thuyết thứ ba cho rằng Cáo Tử chỉ là một nhân vật hư cấu do Mạnh Tử nghĩ ra. Câu “Cáo Tử nói thực sắc tính dã” được trích từ chương 4, phần “Cáo Tử” trong cuốn “Mạnh Tử” cho nên nhiều khi bị nhầm lẫn “thực sắc tính dã” là câu của triết gia Mạnh Tử, thực ra nó là câu được trích từ cuốn “Mạnh Tử” của ông.
Chuyện này…
Vọng Chân bị hỏi khó.
“Thôi, tạm không nói tới điều này. Ta chỉ hỏi ông, trấn Phiêu Miểu cách Kinh thành ngàn dặm, làm sao ông biết Trâu lớn nương đã chết? Lại làm sao đưa được hồn phách của bà ấy tới đây? Chẳng phải chiêu hồn cần có ngày sinh tháng đẻ, vật phẩm thiếp thân hay sao?”
Dường như là muốn trả thù vừa rồi Yến Tuyền nhanh mồm nhanh miệng nên Vọng Chân khẽ nói: “Tại sao ta phải nói cho ngươi biết?”
Nói xong, ông ta lại nói thêm: “Các ngươi giết thừng quỷ của ta, phá hỏng chuyện làm ăn của ta, gián tiếp hại vô số người, ngươi phải bồi thường tổn thất này.”
Yến Tuyền không ngờ ông ta còn có thể đường hoàng đưa ra yêu cầu bồi thường, lập tức đáp trả: “Ông nằm mơ!”
“Không xì bạc ra thì đừng hòng rời khỏi đây.” Vọng Chân nói xong, khẽ vung cây phất trần, Yến Tuyền thấy thân thể mình nhẹ nhàng bay ra ngoài, may mà Tống Thanh Dương tay mắt lanh lẹ, kéo được nàng lại.
“Hừ! Bạch Đế thì đã sao, hiện tại cũng chỉ là thân xác phàm trần mà thôi.”
Hai tay Vọng Chân nhanh chóng kết thủ ấn, miệng niệm chú ngữ, bốn bề sơn động xuất hiện phù chú màu vàng kim giống như thiên la địa võng bao vây Yến Tuyền và Tống Thanh Dương.
“Ta cho các ngươi ba ngày. Ba ngày sau, nếu các ngươi không giao nộp năm trăm ngàn lượng bạc, ta sẽ…”
“Ta đồng ý.” Vọng Chân còn chưa nói xong, Yến Tuyền đã ngắt lời.
Có vẻ như Vọng Chân không ngờ nàng lại chịu thua nhanh như vậy, ông ta khựng lại giây lát rồi khẽ nói: “Không hổ là quý nhân từ Kinh thành tới, có thể bỏ ra năm trăm ngàn lượng bạc một cách dễ dàng như vậy. Đám công tử tiểu thư mấy người sao hiểu được trong thiên hạ có bao nhiêu người còn đang sống trong cảnh áo rách quần manh, cơm ăn không đủ no.”
… Yến Tuyền cạn lời tới cực độ. Nàng trêu ai, ghẹo ai chứ? Tiền của nàng cũng có phải có được nhờ đi ăn trộm, ăn cướp đâu? Thì ra có tiền cũng là sai hay sao?
Yến Tuyền rất muốn bật lại ông ta nhưng lại sợ mình đánh không lại, sợ ông ta chó cùng rứt dậu, gợi lại ký ức của Tống Thanh Dương, đành phải tạm thời làm theo ý ông ta: “Những gì ông nói ta đều đồng ý hết. Có phải ông nên tỏ chút lòng thành, nói cho ta biết ông làm thế nào gọi được Trâu lớn nương tới đây không?”
Biết ông ta quan tâm tiền, Yến Tuyền chủ động đưa trước cho ông ta mười ngàn lượng, xem như tiền đặt cọc.
Thấy có tiền, thái độ của Vọng Chân với bọn họ mới hơi ôn hòa một chút, ông ta giải thích: “Thừng quỷ mọc quấn quanh thân cây theo kiểu tầm gửi*. Với nó, cơ thể người cũng giống như “cây chủ”. Có thể xem triền nhân tinh là phân thân của thừng quỷ, chỉ cần có người sử dụng triền nhân tinh thì người đó sẽ biến thành đối tượng bị thừng quỷ ký sinh.
*Tầm gửi là cây sống ký sinh, hút chất dinh dưỡng từ cây chủ để sống.
Nước bọt mà triền nhân tinh hấp thụ được từ cơ thể người đều sẽ được đưa về bản thể thừng quỷ thông qua hộp gỗ. Nó là cây sống ký sinh nên biết rõ tình trạng sống chết của vật chủ. Sau khi con người chết đi, hồn phách cũng có thể dùng làm chất dinh dưỡng. Thừng quỷ từng hút nước bọt, tinh khí của bọn họ nên không cần phải có vật phẩm thiếp thân, chỉ cần dùng thừng quỷ là có thể gọi hồn phách của bọn họ tới làm phân bón cho thừng quỷ.
Hồn phách bình thường không có nhiều tác dụng. Thông thường, nếu lúc chiêu hồn mà bị ngăn cản thì ta sẽ từ bỏ. Trâu lớn nương bị chuột gặm chết, nhận nhiều tra tấn, sau khi chết, oán khí ngút trời, oán khí này chính là vật cực bổ đối với thừng quỷ. Cho nên dù bị ngăn cản hai lần, ta vẫn tiến hành chiêu hồn lần thứ ba và bảo Đới đao hộ pháp đi theo.”
Thì ra là thế. Nói cách khác, một khi sử dụng triền nhân tinh thì nước bọt sẽ được đưa về bản thể, bị thừng quỷ ký sinh, cho tới khi ăn sạch cả linh hồn mới thôi.
“Theo như ông nói thì đây là chuyện đôi bên cùng có lợi, thừng quỷ có được chất dinh dưỡng, còn ông có được tiền tài, người nghèo được cứu tế, lại tiện thể tiêu diệt được một nhóm háo sắc. Có điều nói đi cũng phải nói lại, thừng quỷ có nhiều phân thân hấp thụ chất dinh dưỡng như vậy, chẳng phải là sẽ tu luyện rất nhanh hay sao? Tại sao vẫn cung không đủ cầu?”
“Đừng nói nữa, nói đến chuyện này là ta lại bực mình.”
Mặc dù thừng quỷ đã thành tinh nhưng tu vi quá thấp, vẫn phải tuân theo quy luật bốn mùa thay đổi. Cho dù Vọng Chân đã dùng lửa nham thạch sưởi ấm cho nó nhưng đến mùa đông, nó vẫn sẽ ngủ đông, không chỉ không tạo ra phân thân mà năng lượng cần hằng ngày cũng tăng gấp ba, gấp bốn lần bình thường.
Để kiếm được nhiều tiền hơn, Vọng Chân chọn cách để nó tạo ra nhiều phân thân hơn vào mùa xuân, mùa hạ, những mong bán được nhiều hơn. Ký chủ càng nhiều, chất dinh dưỡng càng nhiều, trước khi mùa đông tới, tu vi của nó có thể tiến thêm một bước nữa, trong mùa đông cũng vẫn có thể tạo ra phân thân như bình thường. Không ngờ đám gian thương kia lại không làm đúng như kế hoạch. Bọn họ chê cách bán hàng thoải mái của Vọng Chân sẽ làm giảm giá thị trường nên cố ý tuyên truyền cách sử dụng sai, khiến mọi người hiểu lầm là triền nhân tinh chỉ có thể dùng được một lần.
Phần lớn triền nhân tinh được dùng một lần xong đều bị hủy diệt, nước bọt lấy được còn chưa kịp đưa về bản thể, dẫn đến thừng quỷ bị hao tổn quá nhiều, gây ra cục diện như hiện tại.
Yến Tuyền nghe xong, ngẫm nghĩ: “Ta cảm thấy không phải là là do gian thương giở trò mà là do có người phát hiện ra hễ đã từng chơi triền nhân tinh thì sẽ bị thừng quỷ đeo bám. Bọn họ vừa muốn chơi lại vừa không muốn dính dáng tới thừng quỷ nên cố ý dùng cách này để thoát khỏi thừng quỷ.”
Vọng Chân sững sờ: “Ngươi nói cũng có lý. Có điều giờ nói gì cũng đã muộn rồi. Dù sao đi nữa, thừng quỷ cũng đã chết trong tay hai người, hai người phải đền tiền.”
Thấy thái độ đòi tiền của ông ta như vậy, Yến Tuyền rất muốn lấy gương Hỗn Nguyên ra soi thử xem có phải trên trán mình có viết bốn chữ “coi tiền như rác” hay không.
“Trấn Phiêu Miểu dựa vào việc cấu kết với quan phủ để bảo kê đã trở thành thông lệ. Ông còn cố gắng kiếm nhiều tiền để làm gì? Ta thấy ông chẳng qua cũng chỉ là hạng mua danh chuộc tiếng, nhìn đạo quán của ông là biết, muốn xây một đạo quán lớn như vậy ở trên đỉnh núi không biết phải tốn bao nhiêu sức người, sức của, đó chẳng phải chính là đốt tiền để xây hay sao?”
“Ngươi thì hiểu cái gì. Từ thời sư phụ ta, đạo quán này đã có quy mô như vậy rồi. Sư phụ ta mới là người mua danh chuộc tiếng, tham tài háo sắc. Còn tiền ta kiếm được đều được dùng để làm đường, sửa cầu, cứu tế người nghèo, chưa từng tham ô một xu nào. Ta cần tiền là vì thiên hạ vẫn còn người nghèo!”
Thấy Yến Tuyền hoài nghi nhân phẩm của bản thân, Vọng Chân sốt ruột, vội vàng giải thích, cứ như thể sợ Yến Tuyền không tin, ông ta còn kể ra nhiều chuyện ngày xưa của sư phụ mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận