Chương 191

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 191

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sẽ! Hơn nữa vừa nhìn thấy cậu ta, tôi nhất định sẽ nhanh chóng chạy trốn, tôi sẽ cùng cậu ta chạy trốn , bởi vì tôi thích cậu ta.”

Cô không muốn sống nữa.

“Em mẹ nó điên rồi! Tôi còn ở đây nghe đó!”

Tiêu Trúc Vũ em làm sao dám, làm sao dám! Hả?.!!!

“Tô Hòa Mặc, có người tìm.”

Hắn buông đồ vật trong tay xuống, xoay người nhìn về phía cửa, bước chân người tới hừng hực phản âm lại bên trong nhà kho trữ tranh ngầm mười phần nặng nề, thanh âm đặt chân đạp lên mặt đất có chút chói tai .

Là Bạch Dương , thoát ly khỏi ánh sáng bên ngoài , bị đèn dây tóc chiết xạ trên đỉnh đầu, gương mặt cứng đờ không biểu tình âm lãnh. Mặc dù biết người tới không có ý tốt, lúc Bạch Dương nắm cổ áo hắn cho một quyền , hắn vẫn không có bất luận động tác đánh trả nào .

“Trời ạ!” Người chung quanh sợ tới mức liên tục lui về phía sau, một đấm lại một đấm liên tục hướng lên mặt hắn mà đán. Bạch Dương thật sự muốn đánh chết hắn, xương cốt trên mặt như muốn vỡ ra, thậm chí hắn còn nghe được cốt cách của nắm tay va chạm vang lên tiếng khanh khách.

Bạch Dương nhìn hắn bằng ngũ quan vặn vẹo, nheo mắt , giống như một tiểu nhân gian trá nhìn hắn.

“Tô Hòa Mặc, ai cho phép mày nộp đơn xin học ở cao trung kia?”

Mặt hắn tê mỏi muốn làm ra một biểu tình nào đó thì cơ trên mặt cũng không nhúc nhích nổi, gian khổ đem đầu vặn thẳng đối diện với ánh mắt Bạch Dương.

“Mày cũng không tự nhìn lại mình là cái dạng gì, ban đầu tao không đánh chết mày, là bởi vì có người cứumày, bằng không mày đã sớm chết rồi! Mày còn vọng tưởng ông của Tiêu Trúc Vũ có thể bảo vệ mày sao?”

“Bạch Dương……” Nâng lên ý cười nhợt nhạt ở khóe miệng , nhìn hắn suy yếu hít thở không thông. Lấy di động từ trong túi ra, trên đó là hình ảnh hắn đánh Tô Hòa Mặc .

Màn hình xuất hiện bộ dáng của hắn và Tô Hòa Mặc rất rõ ràng.

“Muốn nói di ngôn gì thì nói đi ! Nhìn vào camera mà nói, tao bảo đảm mày sẽ không thấy được thái dương vào ngày mai !”

Hắn dùng hết toàn lực nâng tay lên, bắt được cổ áo hoodie của Bạch Dương .

Bạch Dương một tay nắm cổ áo hắn, một cái tay khác cầm di động, ánh mắt miệt thị phẫn nộ nhìn xuống : “Đừng dùng bàn tay dơ bẩn của mày chạm vào lão tử!”

“Người phụ nữ tên Canh Dung, là do mày phái tới muốn đùa chết tao có phải không?”

“Tao nói thêm lần nữa, buông ra!”

Hắn vô lực buông ra, cánh tay chống mặt đất, khóe mắt bị đánh sưng chỉ có thể mị thành một đường, trong tầm mắt bịt kín một tầng sương mù hư mỏng .

“Có phải là do mày làm hay không?Mày để cô ta câu dẫn tao, lại để cô ta lừa tao, đưa tao tới một rừng núi hoang vắng, sau đó tìm vài người muốn đánh chết tao”.

“ Tô Hòa Mặc mày là đồ ngu, bẫy rập rõ ràng như vậy là không nhìn ra, chỉ trách nửa người dưới của mày không biết cố gắng bị nữ nhân cấp câu dẫn, tao chỉ bảo cô ta dùng một chút thủ đoạn nhỏ, kết quả mày liền dễ dàng bị lừa như vậy, loại đàn ông như mày còn muốn tìm đến Tiêu Trúc Vũ!So với tao thì mày xứng sao?”

“Nhưng ít ra tao không đánh cô ấy, không nhục nhã cô ấy, không đem cô xem như một kỹ nữ!”

Phanh!

Một quyền lại nện xuống , má trái hung hăng va chạm với mặt đất, xương gò má bên nửa mặt bị đã bị đánh đau đến chết lặng, nước mắt theo bản năng mà rớt ra, trước mặt một nam nhân khác rơi lệ, là điều hết sức xấu hổ.

“Nhìn rõ hiện trạng của bản thân mày đi! lại cùng lão tử nói chuyện!” Thanh âm lạnh buốt từ trên cao vọng xuống, hắn tắt di động, bỏ vào túi, nắm lấy tóc của Tô Hòa Mặc, đem mặt hắn xoay qua .

“Muốn đánh nhau đúng không? Lão tử phụng bồi mày, để xem hôm nay tao có đem mày đánh chết được hay không.”

Bạch Dương đứng lên, nhìn chung quanh đều là tranh, góc cạnh sắc bén khung ảnh lồng kính, mỗi một cái đều có thể trở thành vũ khí trí mạng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận