Chương 191

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 191

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hứa Tân cười không có ý tốt, nhìn một đám bọn họ ánh mắt đói khát nói: “Vậy thì không để cho bọn họ thao nữa. ”

Bị một người thao đã đủ mệt rồi, để tránh bị bọn họ luân phiên thao, Vân Tô Tô cố ý làm nũng không đem thứ trong bụng bài tiết ra, như vậy bọn họ liền không có cách nào thao cô.

Nhược điểm duy nhất đại khái chính là quá đau, cô không dám đi bộ, bụng giống như mang thai, bàng quang cũng sắp nghẹn đến nổ tung, cô co người nằm trên giường cho bớt đau, lại không nghĩ tới không bao lâu sau đã ngủ thiếp đi.

Lúc tất cả mọi người không để ý, Quý Đỗ lặng lẽ ra tay, ôm cô vào phòng tắm, thừa dịp cô ngủ đem toàn bộ thứ trong bụng cô bài tiết ra, tinh dịch lẫn nước tiểu ào ào chảy đầy đất, hắn dùng sữa tắm rửa sạch thân thể cô.

Bởi vì là biệt thự tư nhân ba tầng, tầng một lại không lắp đặt bất kỳ biện pháp phòng ngừa nào, hắn liền ở trong phòng ngủ thay quần áo cho cô rồi ôm cô trèo cửa sổ chạy ra ngoài.

Vân Tô Tô ngủ quá say, căn bản không biết mình đang ở nơi nào, tới lúc tỉnh dậy nhìn thấy mình mặc váy ngồi ở trong xe liền kinh ngạc.

Cô được đặt ngồi ở ghế lái phụ, còn thắt dây an toàn, ghế lái căn bản không có người, muốn mở cửa xe cũng không mở được, lúc đầu cô còn hoài nghi mình bị bắt cóc, nhưng nhìn chiếc xe này hình như đã gặp ở đâu đó rồi, hẳn là của năm người bọn họ mới đúng.

Đồ vật trong bụng đã bị bài tiết, mặc trên người là một chiếc váy công chúa màu trắng bồng bềnh, quần lót màu đen còn có giày da nhỏ, là ai thay cho cô vậy? Thật ấu trĩ.

Loại gu mặc đồ này có lẽ chỉ có Quý Đỗ mới có, Trịnh Nghị cùng Lam Đà cũng không mua, Hứa Tân thích mặc váy màu lam cho cô, ánh mắt Đàm Lam thành thục hơn, càng không có khả năng là hắn.

Đợi mười phút thì có người lên xe, quả nhiên là Quý Đỗ.

“Anh bắt tôi ra đây làm gì!”

Bộ dáng hung dữ của cô còn mang theo kháng nghị, vẻ mặt hung dữ mà cũng thật đáng yêu, Quý Đỗ cười cởi dây an toàn của cô: “Dẫn em đến gặp mẹ chồng.”

Trong giây lát Vân Tô Tô đã hiểu là đi làm gì, cầm dây an toàn không buông tay: “Ai có mẹ chồng! Tôi sẽ không đi! ”

“Cái này cũng không phải do em quyết định, đi vào ngoan ngoãn nghe lời tôi, sớm muộn gì cũng phải đến gặp, không cần thẹn thùng.”

“Tôi không thẹn thùng, tôi không đi!”

Hắn không nói gì, tách ngón tay cô ra, khiêng cô lên vai và đi vào trong khách sạn.

Một đường đi lên lầu, đi tới một cái phòng riêng bên trong cùng, thả cô xuống, cô còn đang giãy dụa ý đồ muốn chạy trốn, chân ngắn không ngừng đạp lên người hắn, la hét không muốn đi vào.

Nhưng sức lực của cô làm sao địch nổi hắn, hắn dễ dàng vặn lấy cánh tay cô, đảo ngược cô lại, tựa lưng vào trong ngực hắn, bị hắn bịt miệng, bên tai truyền đến giọng nói trầm thấp bá đạo cảnh cáo.

“Câm miệng đi vật nhỏ, ngoan ngoãn nghe lời tôi, đi vào thì biểu hiện tốt một chút, cho dù mẹ tôi nói cái gì em cũng không cần tiếp lời, tôi sẽ thay em trả lời, nếu dám nói lung tung một câu…”

Thanh âm của hắn càng ngày càng âm trầm, sờ lấy bụng mềm mại của cô, cắn lỗ tai nói: “Tôi liền đi tiểu ở chỗ này, đem bụng em trướng lên, làm bộ như mang thai rồi trực tiếp kết hôn với tôi. ”

“Cô nghiến răng mở miệng mắng hắn “Biến thái! ”

“Quá khen.”

Hắn đẩy cửa lớn nặng nề trong phòng ra, bên trong đặt bàn tròn có thể chứa được mười mấy người, lại chỉ có một người phụ nữ đang ngồi, liếc mắt nhìn qua cực kỳ ôn nhu, mái tóc dài tùy hứng buộc thành đuôi ngựa thấp, ngũ quan tinh xảo nho nhã, mặc âu phục màu trắng đơn giản ngồi ở trước bàn, nhìn về phía cô.

“Mẹ, đây là bạn gái con, mẹ chưa từng gặp Tô Tô phải không?”

Vân Tô Tô không biết nên lộ ra biểu cảm gì, cô rất không giỏi loại trường hợp này, đặc biệt là thân phận khác biệt, bất tri bất giác liền cúi đầu.

“Đúng thật là chưa từng gặp qua, quả thật là một cô gái đáng yêu a.”

Thanh âm quá mức ôn nhu, nhẹ đến khó hiểu, giống như là sợ quấy rầy ai.

Vân Tô Tô không khỏi ngẩng đầu lên hai mặt nhìn bà, Quý Đỗ đẩy bả vai cô đi qua, ở bên tai cô thấp giọng nói.

“Không cần sợ hãi, mẹ tôi rất thích con gái.”

Cô căng da đầu ngồi xuống bên cạnh bà, lộ ra nụ cười quá mức gượng ép.

Người phụ nữ hỏi một số chủ đề không quan trọng, hỏi cô bao nhiêu tuổi, còn có một ít chuyện gia đình, đều là Quý Đỗ đến trả lời, người đàn ông khi tức giận thì rất hung ác, nhưng biểu hiện trước mặt mẹ hắn còn rất ngoan.

Mẹ Quý nhìn thoáng qua hắn, thở dài.

“Con trai, mẹ hơi khát, đi giúp mẹ xuống lầu mua một chai nước.”

“Khách sạn có nước a. Không cần phải phiền toái như vậy, để con yêu cầu nhân viên phục vụ đến. ”

“Con đi mua cho mẹ.”

Hắn đang muốn ấn chuông gọi phục vụ bên cạnh bàn, người phụ nữ đột nhiên đập vào bàn, nhìn hắn từng câu từng chữ nói: “Mẹ bảo con đi.”

Quý Đỗ nhìn thoáng qua Vân Tô Tô, lại quay đầu nhìn bà, cười xán lạn.

“Được, chờ con một lát, con lập tức trở về.”

Lúc đi ra ngoài hắn nhéo nhéo lòng bàn tay cô, lực rất mạnh mang theo cảnh cáo.

Vân Tô Tô kinh hồn bạt vía, hướng người phụ nữ lộ ra ý cười miễn cưỡng.

“Là con trai ta ép buộc con đúng không?”

Lần trước là gia đình bọn họ cùng nhau đến xin lỗi, nhưng bà không gặp cô.

“Ngài biết sao?”

“Ta làm sao lại không biết, ông nội nó nói cho ta biết, hẳn là cũng không chỉ có một mình nó.”

Vân Tô Tô không hé răng, muốn xem bà nói như thế nào.

“Con có muốn ta giúp con không?” Bà nghiêm túc nói.

“Ngài muốn giúp tôi điều gì?”

Trong giọng nói của người phụ nữ mang theo áy náy: “Ta cũng có trách nhiệm, dù sao cũng là con của ta, thật xin lỗi, con trai ta đối với con làm ra loại chuyện này, lần trước sau khi dạy dỗ nó, chúng nó vẫn chứng nào tật ấy, ta có thể giúp con trốn ra nước ngoài, con hẳn là rõ ràng, chúng nó sẽ không có cách nào tìm được con, sẽ không có cách nào ép buộc con nữa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận