Chương 192

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 192

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sư phụ ta cũng ghét nghèo yêu giàu giống như hầu hết mọi người trên thế gian. Ông ta chỉ xem bói cho người giàu, dệt hoa trên gấm cho kẻ có tiền, chưa từng nghĩ tới chuyện bản lĩnh của ông ta có thể giúp đỡ được bao nhiêu người cùng khổ. Ông ta thà tiêu tiền xây thêm cho Huyền Cơ Quán một viên gạch có cũng được mà không có cũng chẳng sao, còn hơn bố thí tiền của cho người sắp chết đói dưới núi. Ông ta hám tiền lại háo sắc, ích kỷ lại tư lợi nhưng ông ta ngụy trang rất giỏi. Ông ta không chỉ muốn có tiền mà còn muốn có cả tiếng. Người khác không biết, còn tưởng là ông ta là chân tiên không màng danh lợi, chỉ có ta mới biết rõ bộ mặt thật của ông ta.”
Phản ứng của Vọng Chân khá bất thường. Yến Tuyền khẽ chớp mắt, nhớ lại những lời vừa rồi, đột nhiên nàng ý thức được một chuyện: “Có vẻ như ông rất để tâm chuyện ta nói ông là hạng mua danh chuộc tiếng thì phải?”
Vọng Chân sững sờ, cũng không biết có phải do đứng cạnh đá núi lửa hay không mà trán ông ta toát mồ hôi hột to chừng hạt đậu, đối diện với ánh nhìn chăm chú của Yến Tuyền và Tống Thanh Dương, ông ta không khỏi đánh mắt lảng tránh trong chớp mắt, thế nhưng cũng chỉ là trong chớp mắt mà thôi, sau đó ông ta lập tức lớn tiếng phủ nhận: “Ta chỉ không muốn các ngươi hiểu lầm mà thôi.”
“Là hiểu lầm ư? Ta thấy vừa rồi ông ngồi trên ngai cao rất hưởng thụ cảm giác được người ta vây quanh và ca tụng cơ mà.”
Ánh mắt nghi ngờ của Yến Tuyền khiến Vọng Chân đỏ mặt, cho dù ở trong sơn động thiếu sáng cũng vẫn có thể nhìn thấy vẻ chột dạ trên khuôn mặt của ông ta.
“Ta…” Vọng Chân vẫn muốn phủ nhận nhưng bị Yến Tuyền ngắt lời: “Thần tiên sống không dễ làm đúng không?”
Lúc này, ba chữ “thần tiên sống” tựa như một ngọn núi lớn đè lên người Vọng Chân, làm gãy sống lưng của ông ta, khiến ông ta lập tức gục đầu xuống, không còn ăn nói đường hoàng như vừa rồi nữa.
Một lúc lâu sau, Vọng Chân nói: “Ta cũng không biết tại sao sự tình lại thành ra thế này, rõ ràng dự tính ban đầu của ta là vì tốt cho mọi người.”
Vọng Chân xuất thân từ gia đình nghèo khó, thuở thiếu thời đã nếm trải quá nhiều nỗi bất đắc dĩ và chua xót của người nghèo, sau này được Đạo Cơ Tử thu làm đệ tử, đi theo ông ta học nghề, từng tới rất nhiều nhà giàu sang, chứng kiến cảnh con cháu nhà giàu vung tay tiêu sài ngàn vàng, cũng được chứng kiến sự cầu kỳ của nhà giàu.
Thấy sự chênh lệch giữa nghèo và giàu quá nhiều, ông ta cực kỳ căm hận những người giàu có không biết những vất vả của người đời, cũng hận sư phụ ông ta rõ ràng có năng lực trợ giúp người nghèo, trợ giúp kẻ yếu, lại không hề hành động, trái lại, đi trợ giúp những người giàu có không hề thiếu thốn điều gì. Cho nên sau khi sư phụ mất, ông ta mới tiêu hết số gia sản mà sư phụ ông ta tích lũy được những năm qua.
Ông ta muốn trợ giúp người nghèo, muốn cho bọn họ không còn lo cái ăn cái mặc, bị bệnh có chỗ chữa trị, về già có người nuôi dưỡng. Thế nhưng nguyện vọng tưởng chừng như đơn giản này khi bắt tay vào làm mới thấy quá khó. Chỉ dựa vào trồng trọt thì chỉ có thể cơm no áo ấm. Muốn kiếm được tiền thì cần phải tạo ra được nhiều giá trị hơn. Thế là ông ta tìm cách biến nơi này thành một chỗ lánh nạn.
Ông ta cho rằng, dùng tiền của kẻ ác nuôi người nghèo thì chẳng có gì sai nên rất an lòng. Vì chuyện này, ông ta còn không tiếc cấu kết với Huyện lệnh địa phương. Huyện lệnh vì thành tích, ông ta vì bách tính, vì tiền, bất kể những người kia phạm phải tội gì, chỉ cần bọn họ có tiền thì sẽ sống sót ở đây.
Dần dà, danh tiếng của ông ta được đồn đi xa, bất kể là ở đạo giới hay trên giang hồ, Vọng Chân đều có tiếng nói, dân chúng xung quanh đều tôn thờ ông ta là thần tiên sống.
Ban đầu ông ta còn không quen nhưng khi một người, hai người, hàng ngàn, hàng vạn người đều gọi ông ta là thần tiên sống, ông ta cho rằng mình có thể trợ giúp tất cả mọi người, là thần tiên sống thật.
Người của các thôn trang xung quanh đổ về đây, dân của trấn Phiêu Miểu tăng lên, biện pháp này của ông ta dẫn lộ ra chỗ thiếu sót, người nghèo quá nhiều, chỉ dựa vào số tiền kiếm được từ bảo kê là không đủ, ông ta đành phải nghĩ ra cách kiếm tiền khác.
Nhưng tiền không dễ kiếm. Mỗi lần ông ta xem cho người ta kiếm được tiền đều cho đi hết nhưng vẫn còn thiếu rất nhiều, lúc này, ba chữ “thần tiên sống” biến thành ngọn núi đè ông ta không thở nổi. Để duy trì cái danh “thần tiên sống”, ông ta không thể sợ hãi, chỉ có thể xem cho người ta nhiều hơn, kiếm nhiều tiền hơn.
Đúng lúc ông ta sắp không cầm cự nổi nữa thì ông ta gặp thừng quỷ.
Thừng quỷ thành tinh là do có một bộ oán thi chôn dưới gốc cây, thừng quỷ thu được khí âm oán của thi thể, hóa thành tinh quái, thường xuyên quấn lấy người đi đường đi ngang qua để hút tinh khí nước bọt.
Sau khi có mấy người chết, người dân xung quanh sợ hãi nên góp tiền mời ông ta.
Lần đầu tiên ông ta nhìn thấy thừng quỷ đã trông thấy nó quấn lấy một nam tử như một con rắn, dây leo chui vào từng cái động trên người nam tử, hấp thụ nước của nạn nhân, ngay cả mắt cũng không buông tha, nhãn cầu bị dây leo thọc rơi ra khỏi hốc mắt, treo lủng lẳng một bên nhưng không hề thấy máu. Trong tình cảnh cực kỳ kinh khủng ấy, nam tử kia đã bị nó đùa bỡn tới độ xuất tinh.
Ông ta làm phép bắt thừng quỷ lại, đáng lẽ ra nên giết chết nó rồi mang tới bán ở chợ quỷ nhưng khi đó trong đầu ông ta chợt xuất hiện cảnh nam tử lên đỉnh, một ý tưởng lóe lên trong đầu, ông ta có một suy nghĩ táo bạo.
Ông ta làm trái lời răn dạy của sư môn, giữ thừng quỷ lại, đưa nó về Huyền Cơ Quán, dùng triền nhân tinh đầu tiên mà nó tạo ra. Ông ta biết rõ thừng quỷ có độ nguy hiểm nhất định nhưng trong lòng ông ta vẫn cố thuyết phục bản thân, người giàu có mua triền nhân tinh chắc chắn là hạng háo sắc, người như vậy cũng chẳng khác gì những kẻ tội phạm cùng hung cực ác kia, có chết cũng không có gì đáng thương.
Sau khi có thừng quỷ để kiếm tiền, áp lực trên vai ông ta giảm đi nhiều. Khoảnh khắc đó, ông ta cực kỳ vui vẻ. Nhưng không phải vui vì người nghèo được cứu tế mà là vui vì mình đã bảo vệ được cái danh “thần tiên sống”.
Ông ta có lừa gạt thế nào cũng không thể lừa nổi bản thân. Hiện tại, tất cả những chuyện ông ta làm không phải là vì người nghèo, mà là vì mình. Ông ta cũng giống sư phụ, cũng trở thành một kẻ mua danh chuộc tiếng.
“Ta thừa nhận ta làm vậy là vì danh tiếng tốt đẹp nhưng chuyện ta làm không hề thẹn với lòng mình.”
“Nếu không thẹn với lòng thì ông còn chột dạ làm gì? Đừng tự lừa mình nữa, từ lúc ông che chở cho tội phạm, sử dụng thừng quỷ, quyết định hi sinh một bộ phận mạng người thì ông đã là kẻ cùng hung cực ác rồi. Ông còn đáng ghét hơn sư phụ ông. Ông dùng tiêu chuẩn của bản thân để phán tội cho người khác. Ông dùng thứ mà ông tự cho là chính nghĩa, tự cho là thiện lương để tự tiện quyết định chuyện sống chết của người khác.”
“Không, không phải! Từ đầu đến cuối trong lòng ta vẫn luôn có thiện ý, ta không phải người xấu, ta chỉ ham danh tiếng tốt đẹp mà thôi!” Vọng Chân không phục những gì Yến Tuyền nói: “Ngươi đi hỏi mọi người ở trấn Phiêu Miểu mà xem, có ai chưa từng nhận ân huệ của ta không?”
“Vừa rồi ông nói Tử nói quân tử sắc nhi bất dâm, phát hồ tình, chỉ hồ lễ. Chắc hẳn ông cũng có kiến thức về Nho gia. Không biết ông đã từng đọc câu chuyện [Tử Cống chuộc người] hay chưa?” Yến Tuyền hỏi ông ta.
Tử Cống là học trò của Khổng Tử. Thời ấy, nước Lỗ có một luật quy định rằng, nếu như gặp được người nước Lỗ trở thành nô lệ ở nước khác thì chỉ cần chuộc họ về nước là sẽ được triều đình trả lại cho khoản tiền chuộc ấy.
Có lần, Tử Cống đi ra ngoài, chuộc được đồng bào về nhưng lại từ chối khoản tiền chi trả của triều đình. Tất cả mọi người đều khen Tử Cống nhân nghĩa nhưng Khổng Tử lại nói rằng Tử Cống đã làm sai.
Khổng Tử cho rằng sau khi Tử Cống khởi xướng chuyện này, sau này mọi người chuộc người về cũng sẽ ngại nhận tiền chuộc do triều đình chi trả. Dần dà, số người sẵn lòng chuộc người về sẽ càng ngày càng ít. Thoạt trông thì Tử Cống đã làm được một chuyện tốt nhưng thực ra lại là đã làm một chuyện xấu. Bởi vậy nên người xưa mới có câu tiểu thiện như lớn ác, lớn thiện tựa vô tình*.
*Nghĩa là làm được việc thiện nhỏ thì có khi lại hóa ra là việc ác lớn, còn có những việc tưởng như nhẫn tâm, tàn nhẫn, không có tình người thì lại hóa ra lại là việc lớn thiện.
“Ông căm hận kẻ có tiền nhưng những chuyện ông làm lại chung quy nói cho mọi người biết rằng chỉ cần có tiền thì bất kể phạm phải tội ác ngập trời cỡ nào cũng vẫn có thể sống sót, việc thiện này của ông còn ác hơn cả ác!”
Yến Tuyền nói xong, Vọng Chân trừng to hai mắt như thể sấm đánh bên tai, mãi một lúc lâu vẫn chưa thể hoàn hồn, một hồi lâu sau, ông ta mới buông tiếng thở dài: “Ta sai rồi…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận