Chương 192

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 192

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ôn Điềm ôm chăn vùi đầu mình vào trong, trong tiểu huyệt còn đang ngậm lấy ngón tay Ôn Diệc Tư nhưng cô không dám hỏi tiếp, cũng không dám nói thêm gì.
“Trong nhà không có bao.” Anh rút ngón tay ra, nằm lên trên người cô, lại ôm cô vào trong ngực.
“Sợ là chút nữa phải phiền em uống thuốc tránh thai, anh sẽ ra ngoài mua, thuận tiện mua thêm mấy hộp bao về.”
“Anh muốn mua mấy hộp?” Trong giọng nói của Ôn Điềm có chút sốt ruột.
Ôn Diệc Tư lại cúi đầu hôn lên môi cô trấn an: “Mua về để dành, từ từ xài.”
Nghe anh nói từ từ xài, cả người Ôn Điềm lại như bị điện giật một trận.
Cô còn đang đắm chìm trong cảm giác thân thiết với anh trai lúc mới rồi, không chỉ thân thể, ngay cả linh hồn cũng đang run rẩy, hệt như cả thể xác và tinh thần đều đạt tới cảm giác kỳ diệu kia.
Cô mím chặt bờ môi mới bị anh hôn lên, thân thể lại run rẩy, chủ động cọ cọ trong lồng ngực anh.
Rõ ràng mới vừa rồi còn nằm trên giường anh khóc tới vành mắt đỏ lên, rối tinh rối mù, nhưng hiện tại là tình xong, cô lại càng trở nên dính anh.
Thật sự rất thích anh.
… Thế nhưng dường như cô cũng bắt đầu thấy hơi sợ.
Anh trai vẫn là anh trai như trước, nhưng khi anh đè lên người có hệt như biến thành một người khác, cô khóc anh cũng không dỗ dành cổ.
Thậm chí, cô càng khóc, anh lại càng không tha cho cô.
Ôn Điềm trở mình trong lồng ngực anh, sống lưng đè lên lồng ngực rắn chắc, nửa bên mặt chôn trong gối đầu của anh, đầu óc bắt đầu chậm rãi suy nghĩ xem về sau phải làm thế nào bây giờ, có chút nghĩ không thông.
Lần sau là tình cô còn khóc nữa không… Nhưng anh dùng sức như vậy, khi cắm thật nhanh, cô không nhịn nổi thì phải làm sao bây giờ?
Ôn Diệc Tư giơ tay kéo sườn mặt của cô sang, bàn tay đang ôm lấy vòng eo cũng dịch lên trên, bắt đầu như có như không mà xoa nắn hai vú trắng nõn, còn nhẹ nhàng nắm lấy đầu vú.
“Đang nghĩ gì vậy?”
Cô không nói chuyện nhưng lưng lại cong lên, hệt như đang muốn cuộn tròn người lại.
Bên cạnh là em gái trần trụi, mới vừa ân ái với anh xong, Ôn Diệc Tư liếm liếm vành tai phấn nộn của thiếu nữ, còn xoa xoa ngực cô, nói: “Mới mười mấy tuổi, sao vú có thể lớn tới thế?”
Mặt Ôn Điểm nóng bừng lên, muốn chôn mình càng kín hơn một chút, nhưng bàn tay đang dán trước ngực cô vẫn còn xoa nắn.
Cô không thể làm gì khác, chỉ biết giơ tay lên che kín mặt mình.
“… Anh đừng nói mấy từ như vú…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận