Chương 192

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 192

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bạch Dương tính toán chọn lựa một cái để thật thuận buồm xuôi gió mà giải quyết hắn, Tô Hòa Mặc giãy giụa từ trên mặt đất bò lên, đầu choáng váng, một khắc có thể đứng lên dậy nhìn thẳng vào mắt Bạch Dương, không nói hai lời liền đấm Bạch Dương một quyền!

“Tao không xứng với Tiêu Trúc Vũ, nhưng so với mày thì tốt hơn vạn lần, bởi vì tao không có tiền không quyền nên mới để mày đứng ở bên người cô ấy, mày cảm thấy cô ấy sẽ thích mày sao? Nếu cô ấy không phải là ngốc tử, thì cô ấy đã hận không thể giết chết mày từ lâu rồi!” Tô Hòa Mặc giận dữ gầm lên, thân thể không chịu nổi khống chế, choáng váng đứng không vững.

Hắn nói đúng một chuyện, đúng là khi Tiêu Trúc Vũ biến thành người bình thường, thật sự là muốn hắn chết.

Bạch Dương nhấc chân đá mạnh vào bụng hắn, tay không ngừng nâng lên hạ xuống –bang bang –đánh lên mặt hắn. Như vậy còn chưa hả giận, hắn đứng lên dùng đế giày thể thao đạp lên đầu Tô Hòa Mặc, cơ bắp má phải căng chặt , miệng vết thương sưng vù, đã không nhìn rõ ngũ quan ban đầu. Bạc Dương cười nhe răng nhếch miệng, phát ra tiếng cười gập ghềnh thanh lãnh.

“Mày đi chết đi.”

Không bao lâu sau, bên trong nhà kho ngầm quanh quẩn tiếng vang chia năm xẻ bảy.

Sau tiếng chuông reo báo một tiết cuối cùng của buổi chiều đã kết thúc, tan học học sinh đứng đầy hành lang.

Bạch Dương đẩy một người rồi lại một người chen chúc đi phía trước , vết thương trên mặt nhìn vô cùng ghê người, học sinh tránh không kịp liền bị hắn dùng sức đẩy , thiếu chút nữa té ngã, người phía trước tới tới lui lui, vội vàng né ra tạo thành một con đường.

Tới phòng học, cô quả nhiên vẫn là người về cuối cùng , Bạch Dương dùng sức đóng cửa lại, khóe mắt bị đánh bầm tím, thở dốc chạy tới.

“Tiêu Trúc Vũ, nhìn xem anh mang đến cho em thứ tốt gì này”

Hắn nắm chặt di động, vừa cười vừa mở ra, tươi cười không có ý tốt, nhưng căn bản hắn đúng là không phải thứ tốt gì.

Click mở, quên tắt đi thanh âm, giọng nói thô to rống lên của hắn từ bên trong phát ra : “Muốn nói di ngôn gì thì nói đi ! Nhìn vào camera mà nói, tao bảo đảm mày sẽ không thấy được thái dương vào ngày mai !”.

Bạch Dương cười tự cho là quang vinh,trên màn hình hiện rõ hình ảnh Tô Hòa Mặc bị đánh chỉ còn hơi thở thoi thóp, đó là kiệt tác của hắn, là chiến lợi phẩm hắn muốn chinh phục Tiêu Trúc Vũ .

Hô hấp bình tĩnh của cô dần dồn dập, nhìn thấy Tô Hòa Mạc ăn một quyền, cổ nhanh chóng bị lệch qua một bên , ngũ quan thống khổ, cô không thể nào bình tĩnh nổi nữa, tiếng thở dốc càng ngày càng run.

“Vừa lòng không? Kỳ thật anh sắp đem hắn đánh chết rồi!” Hắn ha ha cười lên, tươi cười tự hào để lộ ra hàm răng trắng, tiến lên thấy cô giận mà không dám phát ra cảm xúc , lên giọng khiêu khích: “Đây là kết cục của hắn, một câu của em liền có thể làm hắn thành ra như vậy, em hẳn là rất có bản lĩnh.”

Hắn trào phúng nhìn cô, là do cô mà Tô Hòa Mặc mới biến thành như vậy.

Tiêu Trúc Vũ buông bút vẽ trong tay, đoạt lấy di động của hắn, vứt thẳng vào mặt của hắn!

Không lệch một li dừng ngay trên vết thương của hắn, vừa đau vừa giận làm ngũ quan của hắn đằng đằng ác sát. Cô ngược lại không hề biết sợ tiến lên, dùng tay bóp cổ hắn , ngón tay mềm yếu , rõ ràng không có sức lực gì, móng tay lại đâm sâu vào da thịt, đủ để nhìn ra cô muốn đem hắn bóp chết đến cỡ nào.

“Em muốn quyết tâm trả thù thay hắn sao?” Bạch Dương nhíu mi, lộ ra tươi cười ác liệt dào dạt đắc ý ti tiện, đem cổ nâng lên trước càng dễ dàng để cô bóp.

Nếu cô không bóp chết hắn , nếu tay hắn không đứt không gãy, thì nhất định sẽ hoàn đủ ở trên người Tô Hòa Mặc .

Tiêu Trúc Vũ chậm rãi buông lỏng tay,ngay lúc hắn cho rằng đã thành công chinh phục, cô quay đầu chạy đến trước một cái giá vẽ khác, cầm lấy dao trang trí , đặt ở trên cổ mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận