Chương 192

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 192

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khóe mắt Vân Tô Tô cong lên.

“Nghe có vẻ là một biện pháp không tồi, khi nào ngài chuẩn bị giúp tôi?”

“Khi nào con muốn đi?”

“Bây giờ.”

Người phụ nữ kinh ngạc thay đổi sắc mặt: “Bây giờ sao? ”

Vẻ mặt của cô như không nói dối chút nào: “Đúng vậy, chính là bây giờ, tôi một không có hộ chiếu hai không có giấy tờ tùy thân, ngài có thể giúp tôi sao?”

Mẹ Quý hơi khó xử nhíu mày, Vân Tô Tô cúi đầu: “Nếu như không thể thì thôi, có đi được cũng trốn không thoát.”

Đột nhiên cô bị người phụ nữ nắm lấy cổ tay: “Ta sẽ đưa con đi, đi với ta.”

Người phụ nữ vừa kéo tay cô vừa nhanh chóng đi về phía trước, bấm điện thoại đưa lên tai nghe, lo lắng nói chuyện.

Cô nghe được lời bà nói điều động máy bay tư nhân.

Quả nhiên, kẻ có tiền tựa hồ không có gì không làm được.

Hai người lẻn ra khỏi cửa sau của khách sạn, thấy một người lái xe đến, người phụ nữ kéo cô lên xe.

“Ta đã liên lạc xong, hiện tại có thể giúp con rời đi, bạn ta ở Zurich, Thuỵ Sỹ sẽ tiếp ứng con, xuống máy bay là con có thể nhìn thấy bà ấy, ta sẽ cho con một tấm danh thiếp cùng điện thoại di động, nếu không tìm được người thì gọi điện thoại.”

Lời nói vội vàng bối rối của bà làm cho cô có chút khó tin, trong tay Vân Tô Tô bị nhét một tấm danh thiếp màu bạc, hỏi bà.

“Ngài thật sự muốn giúp tôi chạy trốn sao, hay là muốn tôi rời khỏi con trai của ngài?”

Người phụ nữ nhìn cô, có chút ngạc nhiên.

“Đúng vậy, cảm thấy ta quá tốt bụng sao?”

“Thật ngại quá Tô Tô, ta không nghĩ nhiều như vậy, ta chỉ muốn giúp con rời khỏi bọn họ, ta biết, khẳng định không chỉ có một mình con trai ta ép buộc con, nếu con cảm thấy ta đã can thiệp quá nhiều tới chuyện này…”

“Không phải, không phải như vậy.”

Vân Tô Tô nở nụ cười với bà: “Tôi rất cảm tạ, cám ơn ngài hao tổn tâm tư như vậy giúp tôi. ”

Bà lắc đầu mím môi: “Không cần cảm tạ ta, ta cũng rất áy náy, dù sao Quý Đỗ cũng là con trai ta, ta nên xin lỗi con mới đúng.”

Quý Đỗ tính tình không tốt, nhưng mẹ hắn lại thật sự đặc biệt dễ nói chuyện, ôn nhu đối với cô giống như một người bạn, hoàn toàn không có bất kỳ thân phận gánh nặng nào, thật hoài nghi, làm con trai như hắn tính cách làm sao lại biến thành như bây giờ.

Từ khách sạn đi ra đến khi lên máy bay chưa đến hai tiếng, điện thoại di động của người phụ nữ vẫn đổ chuông, có thể là Quý Đỗ gọi tới, bà chỉ gửi tin nhắn liền tắt điện thoại.

“Ta nói với nó là ta dẫn con ra ngoài mua sắm, sẽ kéo dài được một chút thời gian, từ nơi này bay tới Zurich mất mười hai tiếng, trên đường đi có thể sẽ có chút mệt mỏi.”

Thật sự là quá xem trọng cô, cô là một người cho tới bây giờ còn chưa từng ngồi lên máy bay tư nhân, làm sao có thể cảm giác được mệt mỏi, quả thực chính là giấc mộng đẹp.

Vân Tô Tô lộ ra nụ cười sáng lạn, núm đồng tiền nhô lên, vừa đáng yêu lại mang theo yếu ớt.

“Không có gì mệt mỏi, cám ơn ngài.”

Cửa khoang chậm rãi đóng lại, tiếp viên hàng không tư nhân đưa cô lên ghế ngồi, cẩn thận thắt dây an toàn cho cô, lộ ra ý cười dịu dàng đối với cô.

“Tiểu thư, chúng ta lập tức cất cánh, nếu có chỗ nào không thoải mái xin hãy kịp thời cho chúng tôi biết, lát nữa chúng tôi sẽ chuẩn bị bữa ăn cho ngài, máy bay bay mười hai tiếng đồng hồ, khoang hành khách ở phía sau, ngài lúc nào cũng có thể nghỉ ngơi.”

Cô vẫn duy trì vẻ mặt khách sáo nên có, khóe miệng cong lên cứng ngắc, cuộc sống tư bản, quả nhiên luôn luôn hoàn mỹ không có khuyết điểm nào.

Quý Đỗ dùng sức đập điện thoại, cắn răng hàm sau, nhìn chằm chằm vào cửa khách sạn, một ý nghĩ trong đầu chen chúc mà đến.

Xong rồi.

Nhất định cô ấy đã nói gì đó rồi, chết tiệt!

Đá tung cửa đi ra, hắn bắt đầu cầm lấy điện thoại di động liên lạc với bốn người kia, chỉ có thể hy vọng cô còn chưa đi xa, mẹ hắn sẽ mềm lòng, nếu Vân Tô Tô muốn chạy, vậy nhất định bà ấy sẽ nghĩ hết biện pháp đưa cô đi.

Vừa chạy ra khỏi cửa khách sạn, trước mặt đột nhiên nhìn thấy mẹ hắn từ trong xe mở cửa xuống, trong đầu nhất thời thầm kêu không ổn.

“Muốn đi đâu?” Mẹ Quý đi giày cao gót tiến lên, cho dù là giày cao gót 8 cm cũng vẫn kém chiều cao đứa con trai của bà, nhưng khí thế ngang ngược đứng trước mặt hắn.

“Mẹ đưa cô ấy đi đâu rồi!”

Quý Đỗ không phát hiện tay hắn nắm chặt điện thoại đều đang run rẩy, mở miệng nói ra từng lời nghiến răng nghiến lợi, giống như là hận không thể giết người.

Người phụ nữ lộ ra biểu tình không quan trọng: “Con nói chuyện với mẹ như vậy sao? Ta là mẹ con, bộ dạng bây giờ của con, là muốn giết mẹ sao?”

Quý Đỗ ngẩng đầu thay đổi tầm mắt, hít sâu một hơi, ánh mắt một lần nữa nhìn về phía bà đã có thêm vài phần thu liễm.

“Mẹ, hôm nay con mang người tới đây, là cho mẹ xem, cho mẹ làm quen một chút, cũng không nói muốn mẹ giúp cô ấy trốn đi a! Đó là cô gái mà con trai mẹ thích, mẹ để cho cô ấy đi là có ý gì? Cố ý làm điều đó với con, phải không? ”

“Mẹ cũng không phải là cố ý đối nghịch với con, chỉ là trong lòng con hẳn là rõ ràng, cô gái này đối xử với con như thế nào, cũng không chỉ có một mình con, đó chỉ là một tiểu cô nương vừa tròn mười tám tuổi, con không nên có thái độ với mẹ như vậy.”“A!”

Hắn bật cười, vừa cười vừa gật đầu, cúi đầu nhìn điện thoại di động của mình.

“Được rồi, mười tám tuổi, con còn thời gian thì sẽ đi bắt cô ấy về, mẹ vừa rồi dẫn cô ấy đi, con đã đều tra ra, là đi sân bay tư nhân, chỉ cần mẹ nói cho con biết, mẹ đưa cô ấy đi đâu, chuyện này chúng ta liền xóa sổ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận