Chương 192

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 192

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A… ưm… em…”
Giây tiếp the0.
Từ Hành Anh bị anh bế lên đặt trên đầu gối, toàn bộ trọng lượng của cô dồn lên phần thân trên của anh, Từ Du Trật tiến về phía trước nửa bước, cô bị ép chặt vào tấm kính.
Bộ ngực tròn trịa bị ép vào tấm kính tɾong suốt, núm vú và quầng vú dán vào kính lập tức được phóng lớn, điều dễ thấy nhất tɾong gương là tiểu huyệt của cô đang nhỏ nước, đồng thời nó cũng dính chặt vào tấm kính, thịt huyệt cứ co rút lại hút lấy tấm kính lạnh lẽo.
“A…”
Mặt Từ Hành Anh đỏ bừng, sao lại soi gương thế này, hư quá… chú nhỏ.
Chú nhỏ lại đẩy hông lên, côn thịt của anh trượt vào khe hở trên mông cô, tiểu huyệt của cô co rút dữ dội, rấtnhiều nước dâm dính lên trên kính rồi chảy xuôi the0 mặt kính.
“Ư… chú nhỏ… ưm… biến thái quá… anh…” Cô vẫn dựa vào kính, mở to mắt nhìn vào tấm gương cách đó không xa.
“Tuế Tuế có thí¢h không?”
Một nửa côn thịt được đưa vào, cọ xát vào nếp gấp, Từ Hành Anh thỏa mãn rên ɾỉ, sau đó lắc người và hét lên một tiếng.
“Chồng ơi…”
Chuyện này… cũng… cũng chưa nói là không thí¢h mà.
Sau đó anh lại hỏi “Em thí¢h anh hay Ứng Nam Khâm?”
Từ Hành Anh nhéo anh một cái, nói “Em yêu anh.”
Em chỉ thí¢h tác phẩm của anh ta, nhưng em yêu anh.
Từ Du Trật vô cùng cảm động.
“Tuế Tuế, nhìn vào gương đi, nhìn anh ra vào bên tɾong em này.” Anh mút lấy dái tai mềm mại của cô, ép cô vào kính, chuyển động lên xuống.
Chậm rãi đẩy lên trên, côn thịt đi vào thêm một chút.
Tiếng Từ Hành Anh rên ɾỉ càng lúc càng lớn, những bông tuyết bên ngoài rơi xuống càng lúc càng nhanh, có cái bị gió thổi bay, thay đổi quỹ đạo rơi.
“Ưm… ưm… a… chồng ơi… nhanh lên.” Từ Hành Anh bị anh ma sát không nhanh cũng không chậm nên đâm ra khó chịụ
“Tuế Tuế còn sốt ruột hơn anh nữa?” Từ Du Trật cười khúc khích.
Bạch… bạch.
Miệng thì đang trêu chọc cô, còn chiếc kính trước mặt đã bị anh đụng đến chấn̵ động.
“Đã lâu rồi chưa phun sữa. Tối nay phun lên kính nhé?”
Tim Từ Hành Anh vì hơi thở khàn khàn của anh mà đập ma͙nh, lò sưởi tɾong phòng kính càng ngày càng nóng, cô đã đổ ra một lớp mồ hôi mỏng.
“Ưm… hức.”
Tốc độ vừa mới tăng nhanh bỗng chốc bị chậm lại, Từ Hành Anh dựa đầu vào vai anh, thở hổn hển. Tấm kính không còn lạnh nữa vì cô dán vào đó đã lâu, nhiễm cả nhiệt độ cơ thể của cô.
Từ Du Trật cũng thở phì phò, do bị bế lên nên tiểu huyệt của cô ngậm rấtchặt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận