Chương 192

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 192

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh không thiên vị em.” Lệ Quân Sâm ngắt lời cô, ngón tay khẽ nắn bóp bên hông cô, giọng điệu trở nên nghiêm túc hơn một chút. “Là công nhận năng lực của em. Hai dự án em làm ở Diêu thị anh đã xem qua bản kế hoạch hoàn chỉnh, logic và sức sáng tạo đều đủ. Vốn dĩ thâm niên của em đã đủ cho vị trí trưởng bộ phận rồi, làm thêm nửa năm nữa, biết đâu đến vị trí Giám đốc em cũng ngồi vào được.”

Mắt Tống Tư Ngâm khẽ mở to, có chút không dám tin.

Lúc còn ở Diêu thị, Diêu Chấn Đình luôn nói cô “cần mài giũa thêm”, ngay cả vị trí phụ trách chính dự án cũng không tới lượt. Vậy mà đổi sang công ty khác, đãi ngộ lại khác biệt lớn đến thế?

Diêu Ngân Linh năm đó làm ở Diêu thị một năm mới lên được vị trí trưởng bộ phận, cô vừa nhậm chức đã ngang hàng, quả thật giống như đang nằm mơ.

“Thật sao?” Cô quay đầu nhìn Lệ Quân Sâm, trong mắt vừa có chút vui mừng, vừa xen lẫn bất an.

Lệ Quân Sâm nhìn đôi mắt lấp lánh của cô, không kìm được đưa đầu ngón tay khẽ chạm vào chóp mũi nhỏ nhắn, giọng điệu mang chút trêu chọc: “Vậy thì phải xem biểu hiện của em thế nào đã. Tuy anh sẽ mở cửa sau cho em nhưng cũng không quá đà đâu, nếu làm không tốt thì vẫn phải giáng chức như thường.”

Tống Tư Ngâm lập tức nhíu mày, nhướng mắt nhìn anh: “Anh đang ‘vẽ bánh’ cho em phải không? Dỗ dành em sang đây trước, rồi lại dùng câu ‘xem biểu hiện’ để ép em?”

Lệ Quân Sâm bật cười thành tiếng, ngón tay trượt theo gò má cô xuống dưới, khẽ nâng cằm cô lên, giọng nói càng thêm dịu dàng: “Vậy cái ‘bánh’ này, em thấy có ngon không?”

Tống Tư Ngâm còn chưa kịp phản ứng để trả lời thì môi đã bị người ta phủ lấy.

Nụ hôn của Lệ Quân Sâm đến vừa nhẹ nhàng vừa gấp gáp, mang theo mùi gỗ tuyết tùng trên người anh. Khi nụ hôn dần sâu hơn, cô có thể cảm nhận rõ rệt sự dịu dàng của anh, hơi thở trong nháy mắt đã rối loạn, đến cả ngón tay cũng run rẩy.

Không biết qua bao lâu, Lệ Quân Sâm mới buông cô ra, ngón tay cái nhẹ nhàng lau qua làn môi đỏ mọng của cô, giọng nói trầm khàn như rót vào lòng người: “Diêu Chấn Đình đã từng hôn em thế này chưa?”

Mặt Tống Tư Ngâm đỏ rực đến tận mang tai, cô nhìn sang hướng khác không dám nhìn anh, lí nhí lẩm bẩm: “Anh hỏi cái này làm gì?”

Lệ Quân Sâm không buông tha cô, lại ghé sát vào hôn lên khóe môi còn vương hơi nước của cô, giọng điệu mang theo vẻ nghiêm túc không thể chối từ: “Bất kể trước đây thế nào, từ nay về sau, chỉ có anh mới được đối xử với em như vậy.”

“Em còn chưa đồng ý mà.” Tống Tư Ngâm đẩy nhẹ ngực anh, tim đập thình thịch, “Em phải khảo sát anh thêm một thời gian nữa, xem anh có thật sự…”

Lời phía sau chưa nói hết đã bị Lệ Quân Sâm cắt ngang. Anh ôm chặt eo cô, tựa cằm vào hõm vai cô, giọng nói đầy ý cười: “Được, vậy anh đợi em sát hạch thông qua.”

Nói xong, anh lại hôn nhẹ một cái lên cổ cô, cảm giác ấm nóng khiến Tống Tư Ngâm cứng đờ người ngay lập tức.

“Em phải đi làm đây!” Cô bỗng bật dậy rời khỏi đùi anh, chỉnh lại chiếc áo sơ mi hơi nhăn, không dám nhìn vào mắt Lệ Quân Sâm nữa, xoay người muốn đi.

“Đợi đã.” Lệ Quân Sâm gọi cô lại, giọng vẫn vương ý cười. “Ngày đầu đi làm không cần vội, cứ làm quen với môi trường trước, chào hỏi mọi người trong bộ phận là được, chuyện còn lại mai hãy tính.”

Bước chân Tống Tư Ngâm khựng lại. Cô quay đầu nhìn anh một cái, thấy anh tựa lưng vào ghế, trong đôi mắt đen đầy dịu dàng, vành tai cô lại nóng lên, vội vàng gật đầu, gần như chạy trốn mà mở cửa đi ra ngoài.

Khoảnh khắc đóng cửa lại, Tống Tư Ngâm tựa lưng vào cánh cửa lạnh ngắt, đưa tay sờ lên gò má nóng hổi, lòng rối bời.

Cái tên Lệ Quân Sâm này, rõ ràng là cấp trên trực tiếp, vậy mà vừa đến đã làm những chuyện khiến cô hoảng loạn, động tác tự nhiên như thể đã làm vô số lần.

Nhưng trớ trêu thay, cô dường như chẳng hề ghét cảm giác này chút nào.

——————-

Sáu giờ rưỡi tối, Lệ Quân Sâm đưa Tống Tư Ngâm về căn hộ của cô.

Tống Tư Ngâm ngồi ở ghế phụ, đầu ngón tay vô thức mân mê quai túi vải, trong tầm mắt lướt qua có thể thấy một bên mặt của người đàn ông ở ghế lái.

Hôm nay Lệ Quân Sâm mặc một chiếc sơ mi xám đậm, tay áo xắn lên tới cẳng tay, để lộ cổ tay rắn rỏi, các khớp xương rõ nét đang nắm vô lăng, nhẹ nhàng xoay chuyển.

Đường nét khuôn mặt anh rất sắc sảo, đường quai hàm không quá căng cứng nhưng lại toát ra vẻ lạnh lùng khó gần, chỉ khi đuôi mắt rủ xuống mới lộ ra chút dịu dàng khó lòng nhận ra.

Ánh đèn neon ngoài cửa sổ xe phản chiếu lên tròng kính mắt của anh, khiến Tống Tư Ngâm vội vàng thu hồi tầm mắt, trái tim bỗng chốc đập nhanh hơn một nhịp.

“Đến rồi.”

Giọng Lệ Quân Sâm kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ. Tống Tư Ngâm ngẩng đầu, quả nhiên thấy hàng ngô đồng quen thuộc dưới lầu chung cư.

Cô mở cửa xe nhưng phát hiện cửa không hề nhúc nhích. Cô cúi đầu nhìn khóa cửa, rồi lại hoang mang quay sang nhìn Lệ Quân Sâm: “Khóa chưa mở ạ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận