Chương 193

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 193

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tiêu Trúc Vũ!”

Cô kiêu ngạo nâng cổ lên, giống như một còn thiên nga trắng thanh nhã duyên dáng , nghiêng đầu dù bận vẫn ung dung, nhìn bàn tay rũ bên người của hắn là nắm chặt, gân xanh nổi lên tràn lan. Dùng sức đến mức run rẩy.

“Đem dao buông xuống, buông dao xuống cho anh!”

Mũi dao chui vào làn da, một tơ máu rất nhỏ từ miệng vết thương chậm rãi chảy ra, hắn thậm chí không dám đưa ra khẳng định, Tiêu Trúc Vũ có thể vì Tô Hòa Mặc mà tuẫn tình hay không .

“Cậu ta ở đâu, tôi muốn gặp cậu ta.”

“Em buông dao xuống cho anh! Buông a!” Hắn tới gần một bước, dao liền càng dùng sức hướng vào sâu hơn, Bạch Dương nhanh chóng dừng lại, tiếng rống giận cùng tiếng khóc nức nở vang lên: “Anh mang em đi gặp, em buông xuống cho anh Tiêu Trúc Vũ! Buông xuống đi, anh cầu xin em, đừng dùng sức! Anh cầu em!”

Tranh ở phòng vẽ của cô, tất cả đều không thấy.

Quét sạch sẽ, trong không khí chỉ còn tàn lưu hương vị của thuốc màu, ngay cả giá vẽ đặt ở bên trong cũng không thấy, thuốc màu của cô, bút vẽ, nước rửa màu cũng biến mất.

Căn phòng này chưa bao giờ trống vắng như vậy, Vu Nhứ như hỏng mất nhìn về mọi ngóc ngách khắp nơi để tìm kiếm, ý nghĩa tồn tại tín niệm duy nhất của cô, đã không còn thấy bóng dáng nữa.

Cô chỉ ngủ một giấc, Bạch Vân Yển liền đem căn phòng này dọn trống không, ỷ lại duy nhất là vẽ tranh, ý niệm sinh tồn của cô đã bị cướp đoạt.

Cô lao xuống lầu tìm hắn chất vấn.

“Tranh tôi đâu? Phòng vẽ tranh, tranh tôi đâu! A! Tranh của tôi!” Vu Nhứ bắt lấy cổ áo hắn, cuồng loạn.

“Ai cho phép em xuống đây, trở về.”

Vu Nhứ bắt lấy cổ áo hắn, cà phê trong tay hắn cũng bị chạm vào mà sánh ra ngoài , cô như hỏng mất nhón mũi chân cầu xin hắn: “Đem tranh của em đưa trở về! Em muốn vẽ tranh, em không thể không vẽ, cầu xin anh , để em vẽ, em cầu xin anh.”

“Từ khi nào mà em lại để bụng đến những bức tranh đó như vậy? Tranh có thể quan trọng hơn mạng sao? Đem ném đi, em nên hiểu ý của tôi.”

“Anh đã nói sẽ để tôi vẽ, tôi bị nhốt ở này nhiều năm như vậy, anh cho rằng tôi làm sao mà tồn tại đến bây giờ! Anh cho rằng tôi muốn để anh xem như nô lệ mà đối đãi sao!”

Bạch Vân Yển giơ cà phê lên, mặt không biểu tình nhìn đỉnh đầu của cô, xối chất lỏng nhầy sụp xuống tóc ngắn dính vào gương mặt, cô chật vật nâng miệng, mặt dính đầy chất lỏng chua xót chảy xuống .

“Nếu còn không học được bình tĩnh, tôi vẫn còn rất nhiều biện pháp, em cứ thử xem.” Hắn đem cái ly đặt ở trên bàn đá cẩm thạch, tay dùng lực đặt xuống rất mạnh,— phanh thanh— vang lên, làm cả người cô cũng run run lên.

“Vì sao, muốn đem tranh của tôi lấy đi, vì sao không cho tôi vẽ tranh……” cô khóc lóc hỏi, tay lại không dám bắt lấy quần áo của hắn thêm lần nào nữa.

Bạch Vân Yển một lần nữa đem cái ly đặt dưới máy cà phê , ấn xuống cái nút, –ong ong– máy móc chấn động chảy ra chất lỏng.

“Em gần đây vẽ tranh quá cần mẫn, trước kia cũng không dành nhiều thời gian như vậy, phong cách vẽ tranh cũng thay đổi rất nhiều, em muốn thoát khỏi tôi sao? Ai cho em tự tin đó,vẽ ra nhiều như vậy họa, là gấp không chờ nổi muốn triển lãm những bức tranh đa dạng cảm xúc của mình sao?”

“Ô không phải…… Không phải, em chỉ là muốn vẽ tranh, em quá phiền liền thích vẽ tranh,em không có nghĩ là sẽ trốn đi,em đã ở nơi này bốn năm, cũng chưa từng đi ra ngoài . ”

“Cho nên trong suy nghĩ của em là muốn trốn thoát khỏi đây.” giọng điệu lạnh lùng, nâng lên cái ly đặt ở bên môi nhẹ nhấp, vị đắng hỗn loạn trong khoang miệng nhưng khi thấy nước mắt của cô thì phút chốc vị đắng trở thành ngon ngọt, một phen phong vị.

“Em không có, em không có! Em không muốn đi ra ngoài, anh đem tranh trả lại cho em!”

“Những bức tranh đó tôi đã cho người đem bán, đã sớm bị đưa đi khu xử lý rác rưởi rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận