Chương 193

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 193

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chỉ cần ông ta liếc mắt cô sẵn sàng quỳ dưới ͼhân ông ta mà mở miệng mặc ông ta chà đạp.
Chỉ cần ông ta nằm xuống cô sẽ hầu hạ ông ta vô cùng thoải mái, dễ chịụ
Ông ta đâu có cần phải động thủ đâu cơ chứ?
Tần Lộ Lộ không hiểu sao lại như thế.
Giờ đây ông ta nhìn cô với ánh mắt lạ kỳ như thể ông ta không chỉ muốn phá nát cơ thể cô mà còn muốn xuyên thủng cả linh hồn cô nữa.
Tần Lộ Lộ không chịu được cái nhìn đó. Cuối cùng cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ nhìn sao trời ngoài kia.
Đêm đã khuya, cái lạnh cứ thế ập tới.
Sau khi bắn hai lần, Triệu Thanh Quân đổi tư thế khác. Ông ta bắt cô quỳ trên giường, chổng mông lên để ông ta đâm vào từ đằng saụ
Ngực cô chạm sát với gối. Cô quỳ gối, lắc mông qua lại. Da hai người va chạm vào nhau vang lên tiếng “bép bép” giống như hai con vật đang quan hệ với nhau vậy.
Ngoại trừ một số câu nói mang tính mệnh lệnh thì ông ta chưa nói cái gì cả.
Chỉ có giao lưu thân thể mà thôi.
Nhiệt độ cơ thể của ông ta khá là cao, đè lên người cô không khác gì truyền nhiệt cả.
Mũi ông ta lạnh lẽo, thi thoảng lại cọ lên người cô.
Lúc cô lên đỉnh, ông ta sẽ ôm chặt lấy e0 cô, vùi mặt vào cổ cô mà thở dốc.
Lúc ông ta bắn tinh, Tần Lộ Lộ sẽ kích động đến mức kêu dâm liên tục, cảm nhận cái thứ nóng bỏng kia chảy thẳng vào tử cung của cô.
Tần Lộ Lộ không nghĩ nổi giờ biểu cảm của Triệu Thanh Quân là như thế nào. tâm lý ra làm sao.
Tạm thời cô quên đi hết thảy, chỉ có khoáı cảm.
Bất tri bất giác trời đã sáng, bọn họ đã làm cả đêm rồi.
Cuối cùng thì Triệu Thanh Quân cũng dừng lại nhưng ông ta không buông cô ra cũng không rút ra mà chỉ thở phào rồi ôm cô nằm trên giường
Tiếng Trim hót sáng sớm mang chút hiệu quả thôi miên, chẳng mấy chốc mà Triệu Thanh Quân đã chìm vào giấc ngủ, tay vẫn ôm chặt lấy cô không để cho cô chạy trốn.
Tần Lộ Lộ gối lên tay người đàn ông, cả người đỏ rực, đẫm nước. Bên dưới kẹp lấy dương vật của ông ta, ánh mắt mê ly nhìn trần nhà.
Thân thể cô thì mỏi mệt nhưng lớn não lại vô cùng thanh tỉnh.
Triệu Thanh Quân không nên ôm cô như thế này, cô cũng không nên nằm cạnh ông ta.
Vốn dĩ hai người họ không phải người cùng một thế giới. Thân mật về mặt thân thể không thể nào xóa nhòa đi ranh giới trời sinh được.
Nhưng cửa sổ đang mở, sáng sớm nhiệt độ thấp. Tần Lộ Lộ trần như nhộng rốt cuộc cũng không nhịn được mà dính sát lại với nguồn nhiệt duy nhất mà cô có.
Triệu Thanh Quân ¢hắc cũng có hơi lạnh, hừ nhẹ nghiêng người ôm lấy cơ thể đẫy đà ở tɾong lòng.
Ngày trước kể cả lúc ngủ biểu cảm của Triệu Thanh Quân cũng nghiêm túc, còn lúc này mày lại giãn ra, sắc mặt nhu hòa.
Chắc hẳn ông ta đang mơ một giấc mộng đẹp.
Trong giấc mơ, ông ta đang đi câu cá với thằng tư ở trên bờ.
Cả hai người họ mặc đồ giống hệt nhau, vai kề vai ngồi trên cái ghế gấp nhỏ. Cả hai cùng cầm cần câu, mắt không chớp nhìn về phía trước.
Mặt hồ yên bình không chút gợn sóng.
“Anh ơi, không có cá đâụ” Thằng tư nhìn mặt hồ nói thế.
“Chờ một chút đi, Tiểu Thừa.” Triệu Thanh Quân cũng ngạc nhiên với giọng điệu bình thản của bản thân.
“Vâng.” Thằng tư rầu rĩ đáp lại.
Hai anh em họ cứ ngồi yên đó lâu thật lâu, mặt hồ vẫn không hề gợn sóng, cần câu cũng không có động tĩnh gì cả.

Bình luận (0)

Để lại bình luận