Chương 194

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 194

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền ngắm thử sắc trời, không ngờ mới chỉ chợp mắt hai canh giờ thôi mà lại bị giấc mơ vừa rồi làm cho hãi hùng, bây giờ không tài nào đi vào giấc ngủ được nên nàng bèn đứng dậy rồi bảo Hoa Dung cho gọi Thái Cấn Sinh tới.
Thái Cấn Sinh có dáng người không mấy cao ráo, vết sẹo đen trên mặt rất dễ để làm đặc điểm nhận dạng.
“Nô tài bái kiến biểu tiểu thư.”
“Không cần đa lễ, ngồi đi.”
“Nô tài không dám.” Thái Cấn Sinh đứng đó với vẻ lúng túng, tựa hồ có gì đấy rất khó nói.
“Ngươi có việc gì thì nói thẳng ra đi.”
“Nô tài, chuyện là… Nô tài có trồng một cây Dâm Dương Hoắc tinh…”
“Ta biết.” Yến Tuyền không chịu nổi cái kiểu rườm rà lằng nhằng này của ông ta nên ngắt lời, yêu cầu ông ta nhanh chóng đi vào trọng điểm.
“Nó, nó giết người rồi.” Mà người bị giết không phải ai khác, chính là thê tử Diêu thị của ông ta.
“Chuyện gì đã xảy ra?” Yến Tuyền lập tức trợn tròn mắt.
“Trước giờ vẫn ổn lắm ạ, nhưng tự dưng đêm hôm trước nó mất kiểm soát, không tài nào khống chế được.”
Thái Cấn Sinh đã ngoài năm mươi, từ đời tổ tiên đến giờ vẫn luôn chăm sóc cây hoa cây cảnh. Từ khi còn trong bụng mẹ, ông ta đã có một vết sẹo màu đen trên cơ thể, thậm chí trên vết sẹo còn mọc lông đen nữa. Phụ mẫu ghét bỏ, các huynh đệ tỷ muội cũng tìm cách xa lánh, tất cả mọi người đều làm lơ ông ta, chỉ có những loài hoa cỏ đó chịu lắng nghe lời Thái Cấn Sinh nói. Dâm Dương Hoắc tinh chính là một trong những cây cỏ lắng nghe những lời lải nhải của ông ta.
Cây Dâm Dương Hoắc là một loại dược liệu có thể tráng dương, thường xảy ra tình trạng cung không đủ cầu khi buôn bán nên phụ thân ông ta rất coi trọng, lúc nào cũng theo dõi xem nó đã mọc chưa.
Ca ca tỷ tỷ lại thích nuôi trồng những loài hoa cỏ xinh đẹp, đệ đệ muội muội chưa đủ tuổi nên việc chăm sóc cây Dâm Dương Hoắc đã trở thành trọng trách của ông ta.
Không biết có phải vì chăm sóc nuôi trồng cây cối hoa cỏ lâu ngày không mà Thái Cấn Sinh dần có thể cảm nhận được tâm trạng của bọn chúng. Chỉ cần Thái Cấn Sinh tới gần, gốc cây nào muốn được bón phân, gốc nào muốn được tưới nước, gốc nào muốn được phơi nắng thì ông ta đều có thể cảm nhận được. Từ khi ông ta chăm sóc thì hoa cỏ mọc rất tươi tốt um sùm, dần dà, phụ thân thấy được tài nghệ của Thái Cấn Sinh nên cũng thay đổi quan điểm về ông ta, cuối cùng truyền lại toàn bộ những gì phụ thân học được trong suốt đời người.
Các ca ca không phục, cảm thấy phụ thân thiên vị nên thường gây biết bao khó dễ sau lưng cho Thái Cấn Sinh. Đến khi phụ thân chết, bọn họ lại càng không kiêng dè gì nữa. Mẫu thân nghe lời các ca ca, khi gia đình chia cắt nói rằng Thái Cấn Sinh đã học được kỹ nghệ nên không được chia gia sản.
Thái Cấn Sinh vốn không phải người giỏi ăn nói, không biết lý lẽ ra sao, cuối cùng chỉ có thể cầm mấy bộ quần áo và một gốc cây Dâm Dương Hoắc rời khỏi nhà, gốc cây Dâm Dương Hoắc đó sau này trở thành Dâm Dương Hoắc tinh.
Thái Cấn Sinh biết chuyện cây Dâm Dương Hoắc thành tinh là trước khi vào phủ Tĩnh Quốc công không lâu.
Khi đó ông ta đã ra khỏi nhà được hai năm, vì tính cách quá đỗi thật thà nên thường xuyên bị kẻ gian lừa gạt. Đến khi Thái Cấn Sinh rơi vào con đường cùng, cây Dâm Dương Hoắc vẫn luôn được ông ta mang theo trên mình bỗng mở miệng nói chuyện, nó nói: “Nghe tiếng chim hót bảo phủ Tĩnh Quốc công đang tìm người làm vườn, ngươi có thể đến thử xem.”
Thái Cấn Sinh kinh hãi, sau nhiều lần xác nhận, ông ta mới chắc chắn cây Dâm Dương Hoắc trước mặt đang nói chuyện với mình.
Dâm Dương Hoắc tinh nói cho ông ta biết rằng, vì thường nghe ông ta càu nhàu và vô tình lấy được tinh dịch của ông ta mấy lần nên trên người nó cũng có linh khí. Nhờ sự phù hộ của linh khí đất trời, tinh hoa nhật nguyệt thì nó đã có được thần thức.
Được Dâm Dương Hoắc tinh nhắc nhở, Thái Cấn Sinh nhớ tới cảnh tượng hoang đường thuở thiếu thời. Hồi đó vì trông coi cây Dâm Dương Hoắc nên ông ta thường xuyên nghe người ta nói đến cây Dâm Dương Hoắc giúp tăng cường sinh lực, nghe nhiều nên không khỏi nảy sinh tâm lý tò mò, nhân lúc trong nhà không có ai, Thái Cấn Sinh đã lén trộm một ít cây Dâm Dương Hoắc để ngâm nước uống.
Không có vị gì, cũng chẳng thấy đặc biệt ở đâu. Nhưng sau khi uống xong, ông ta vẫn lén tự thủ dâm, đây là ông ta học được từ mấy ca ca của mình. Nơi trồng cây Dâm Dương Hoắc là khu mà Thái Cấn Sinh thường lui tới nhất, ông ta bắn một phát xuống đất và chôn vào hoàng thổ. Đám hoa cỏ không có mồm có miệng, sẽ chẳng có ai biết chuyện này, không một ai có thể ngờ rằng ông ta lại lén lút làm chuyện như thế ở trong đây.
Khi đó Thái Cấn Sinh không ngờ đây sẽ là cơ hội để cây Dâm Dương Hoắc thành tinh. Dựa theo lời của nó, ông ta đã thành công tiến vào phủ Tĩnh Quốc công và trở thành người tỉa hoa cho tới tận bây giờ.
“Trước giờ Dâm Dương Hoắc tinh luôn hấp thụ linh khí của trời đất, tinh hoa nhật nguyệt để tu luyện, chỉ có duy nhất một lần nó sử dụng pháp thuật là khi nô tài rời khỏi nhà. Nó mê hoặc con mắt của nô tài để nô tài chọn một gốc cây Dâm Dương Hoắc để nô tài mang nó theo, không biết cớ làm sao mà tự dưng nó lại mất kiểm soát như thế.” Thái Cấn Sinh vô cùng ảo não.
“Ngươi bắt đầu dùng Dâm Dương Hoắc tinh làm xuân dược từ khi nào?” Yến Tuyền hỏi.
“Tới tầm tuổi trung niên này rồi, nô tài chỉ sử dụng vào lúc bất đắc dĩ thôi ạ.”
Ông ta xấu xí, thật thà, lại còn ăn nói vụng về nên chẳng có một cô nương nào coi trọng, khi có nhu cầu thì thường tự dùng tay mình để giải quyết, song dù như thế thì tuổi tác cũng dần tăng, ở một vài khía cạnh thì ông ta thực sự không còn khỏe mạnh như hồi trẻ. Do đó, Thái Cấn Sinh cũng lợi dụng khả năng của cây Dâm Dương Hoắc để cố gắng lấy lại oai phong của mình.
Từ đầu tới cuối Dâm Dương Hoắc tinh vẫn nhớ tới ân tình của Thái Cấn Sinh nên khi nghe ông ta muốn lá cây của mình thì nó cũng thẳng thắn cho ông ta.
Khác với những cây cây Dâm Dương Hoắc bình thường, dược hiệu của Dâm Dương Hoắc tinh mang lại hiệu quả vô cùng nhanh chóng. Mỗi tội, sau khi dùng thuốc xong thì cơ thể vô cùng khó chịu, ông ta không còn thỏa mãn với việc tự mình giải quyết nhu cầu sinh lý nữa và bắt đầu khao khát cơ thể nữ nhân.
Dưới sự thúc đẩy của dục vọng, Thái Cấn Sinh trở nên táo bạo hơn rất nhiều. Khi bị người khác giật dây, ông ta đã làm trò cùng với một quả phụ lang thang. Quả phụ thèm khát tinh lực khỏe mạnh của Thái Cấn Sinh, ông ta khát khao cơ thể yêu kiều của mỹ nhân, một khi hai người kết hợp thì phải gọi là kích tình nóng bỏng, ròng rã ba ngày ba đêm không xuống giường. Từ đó về sau, quả phụ cũng cam tâm tình nguyện ở với ông ta.
Ý tưởng bán Dâm Dương Hoắc tinh là do quả phụ đề xuất, nàng ta cho rằng thứ tốt như này nên bán ra để lấy tiền. Đối với việc này, Dâm Dương Hoắc tinh không có ý kiến, chỉ cần không tổn thương tới rễ cây, lá cây thôi thì chẳng phải vấn đề.
“Dâm Dương Hoắc tinh trước giờ vẫn rất quy củ, nó sinh trưởng và rụng lá như những loài hoa cỏ bình thường, chưa từng gây hại tới người khác. Buổi đêm ba hôm trước, nô tài cầm đèn lồng đi dạo quanh vườn một vòng như thường lệ, thấy không có vấn đề gì khác lạ bèn lên giường đi ngủ.
Ngủ tới nửa đêm, nô tài cảm giác bên cạnh có tiếng động nên cứ nghĩ là thiếu phụ nửa đêm đi nhà xí thôi, do thế mà nô tài không để tâm và cứ thế ngủ tiếp.
Mơ màng một lúc, nô tài loáng thoáng nghe thấy tiếng thiếu phụ gọi bèn mở mắt ra xem, phát hiện nàng ta vẫn chưa về. Lúc đấy nô tài cứ nghĩ là nàng ta đi nhà xí không mang theo giấy nên gọi nô tài đưa cho, bèn vội vàng rời giường, cầm giấy đi về phía nhà xí.
Nhưng khi nô tài bước vào thì không hề thấy bóng dáng nàng ta đâu cả.
Nô tài thấy rất lạ lùng, nhưng trong đêm dài vắng người nên không dám cất giọng gọi to, chỉ có thể cầm đền lồng về trước.
Trong lúc cuống quýt quay về, có thứ gì ngáng chân khiến nô tài bị vấp, khi cúi đầu xem đó là gì thì nô tài chỉ thấy một cái đùi người trắng như tuyết lộ ra trong bụi cỏ.”
Đôi chân trắng nõn săn chắc, còn đeo một đôi giày thêu màu đỏ nữa. Đôi giày này ông ta rất quen thuộc, đó là đôi giày mà ông ta mua cho thiếu phụ tháng trước, tiêu tốn tận mười lượng bạc. Thái Cấn Sinh khó tránh khỏi sợ hãi, vội vàng đẩy bụi cỏ ra để xem và thấy Dâm Dương Hoắc tinh vốn có màu xanh lá nay đã biến thành màu đen và nằm hết trên cơ thể trần trụi của thê tử ông ta.
Rễ cây của Dâm Dương Hoắc tinh đã rút khỏi bùn đất, giờ phút này nó đang xoay quanh bụng của thê tử Thái Cấn Sinh, vô số rễ cây đâm vào rốn và xâm nhập vào cơ thể nàng ta đang không ngừng hấp thụ sinh khí.
Thái Cấn Sinh hãi hùng, ông ta vô thức lùi về sau. Đến khi ông ta mang kéo từ phòng ra thì Dâm Dương Hoắc tinh đã hút khô sinh khí của thê tử. Lúc này, Thái Cấn Sinh không màng gì nữa mà chém phựt một phát, cắt đứt một đoạn Dâm Dương Hoắc Tinh, lúc ông ta định cắt thêm lần nữa thì nó đã lủi mất.
“Chạy ư? Nó còn mọc được cả chân để chạy nữa à?” Yến Tuyền không thể tin nổi.
“Không phải, nó cắm rễ trong đất, chỉ cần nơi nào có đất thì nó có thể thoải mái di chuyển.”
Nếu thế thì, muốn tìm được cái cây này cũng khá khó đây.

Bình luận (0)

Để lại bình luận