Chương 194

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 194

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cứu Người
Hai mắt Lâm Thanh tỏa sáng: “Ưm ưm!”
Lão Đại mặt mày trắng bệch, khó tin nổi: “Là cô?”
“Là tôi.” Kiều Sở Sở nhướng mày, bước từng bước tới gần: “Không ngờ phải không, bà đây là sát thủ lạnh lùng vô tình.”
Lão Đại: “?”
Hai mắt Lâm Thanh phát sáng.
Kiều Sở Sở lọt vào trong tầm mắt, tóc dài xõa tung được dùng một cây que không biết nhặt được từ chỗ nào làm trâm cài tóc, vài sợi tóc bị đứt rủ xuống. Dù dáng người yêu kiều nhỏ nhắn nhưng độ ngầu nắm hai cây súng trong tay vô cùng đẹp, khí thế cực kỳ cao!
Bùi Bất Tiện vừa ngạc nhiên vừa vui mừng trợn to mắt.
Kiều Sở trong tiểu thuyết của anh ấy được sống tiếp rồi!
Kiều Sở Sở trong hiện thực khớp từng chút một rồi!
Lão Đại nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lột một lớp da của Kiều Sở Sở bằng ánh mắt: “Cô nhóc giỏi đấy, vậy mà dám bẫy bọn tao?”
Kiều Sở Sở nhếch môi cười một tiếng, họng súng đặt lên giữa trán gã: “Ai phái mày tới, nói.”
Con ngươi của gã đột nhiên co rụt lại, lồng ngực phập phồng kịch liệt: “Tao không biết!”
Họng súng còn lại của cô lập tức chĩa thẳng xuống thân dưới của gã!
Sắc mặt của tên đàn ông thay đổi, nhanh chóng nhận thua giơ tay lên: “Tôi, tôi thật sự không biết, người thuê phái bọn tôi tới thông qua người trung gian! Điều cố chủ yêu cầu là muốn tôi làm đám con gái nhà giàu bị nhục nhã, tốt nhất là khiến cô ấy đau khổ tới mức chủ động tự sát!”
Lâm Thanh: “?”
Kiều Sở Sở nheo mắt: “Bằng chứng đâu?”
Tên đàn ông kia luống cuống tay chân móc điện thoại di động ra, đưa bằng hai tay cho cô: “Cô xem đi, tất cả đều ở trong đó đó, mật khẩu điện thoại là 9527!”
Cô cầm lấy điện thoại, bắn một phát súng chuẩn xác vào thân dưới của gã ta!
Tên đàn ông: “Áu! Sao cô còn bắn tôi?”
Kiều Sở Sở thản nhiên: “Tao cũng đâu có nói thả mày, tự mày nghĩ nhiều cớ gì còn trách tao?”
Tên đàn ông ngạc nhiên trợn tròn mắt, nhìn xuống cơ thể đang chảy máu của mình, hai mắt đảo tròn, ngất luôn.
Cô vội vàng cởi trói cho Lâm Thanh: “Đi, chị Lâm Thanh, em chém gió với anh trai em là em cứu chị ra trong mười phút, giờ chỉ còn hai phút thôi!”
Lâm Thanh gật đầu, đi với cô.
Bùi Uyên cầm điện thoại đã hóa đá rồi.
Nói mười phút là thật sự có thể giải quyết trong mười phút sao?
Lâu Nguyệt Tuyệt ôi chao một tiếng: “Ôi! Chị gái còn thật sự cứu chị Lâm Thanh ra trong vòng mười phút kìa! Chị gái trâu bò quá!”
Đám anh trai khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng điều chỉnh góc độ CCTV, nhìn thấy Kiều Sở Sở và Lâm Thanh rời khỏi căn phòng này.
Thế này thì hẳn là yên tâm rồi.
Lâm Thanh nắm chặt tay của Kiều Sở Sở, cảm giác biết ơn vì sống sót sau tai nạn, giọng nói đã nghẹn ngào: “Sở Sở, chị thật sự không biết phải cảm ơn em thế nào nữa, chị vô cùng sợ em sẽ bị thương vì chị, em không sao chứ?”
“Em không sao.” Kiều Sở Sở đỡ cô ấy, bình tĩnh nói: “Trước tiên không nói tới chuyện này nữa, đợi cả hai chúng ta hoàn toàn an toàn đã rồi nói tiếp. Xe em dừng ở phía bên kia rồi, em cũng đã báo cảnh sát, phỏng chừng tiền bối Lâm Thâm với anh trai em đều đang đuổi về bên này. Chúng ta mau đi thôi, nói không chừng có thể tình cờ gặp được bọn họ, đến lúc đó cả hai chúng ta sẽ an toàn.”
Lâm Thanh gật đầu như giã tỏi: “Được, chị nghe theo em, nghe theo em hết!”
Kiều Sở Sở dẫn cô ấy đi về hướng xe.
Nhưng có một chiếc Maybach chạy về hướng này từ chỗ không xa.
Cô lập tức nâng cao cảnh giác, bảo vệ Lâm Thanh.
Lâm Thanh nhìn chằm chằm, giọng điệu đề cao, mừng rỡ: “Là cha chị!”
Sở Sở giật mình, thả tay bảo vệ Lâm Thanh xuống: “Sao cha chị lại biết chỗ này?”
Lâm Thanh không đáp lời, vui vẻ chạy về phía chiếc xe Maybach, khua hai tay: “Cha!”
Cha Lâm bước từ trên xe xuống, sau lưng còn đi theo hai vệ sĩ vạm vỡ.
Ông ta sa sầm mặt, đi thẳng tới trước mặt Lâm Thanh, đánh giá Lâm Thanh từ trên xuống dưới: “Sao con lại ở đây?”
Lâm Thanh vui vẻ ôm ngực, nhìn thấy cha phấn khích đến mức không nói ra thành lời, hồi lâu sau mới trả lời: “Vừa rồi con bị bắt cóc, suýt nữa đã bị người xấu hãm hại, may là trùng hợp Sở Sở tới, cứu con ra!”
Đôi mày cha Lâm nhíu chặt, ánh mắt sắc bén liếc về phía Kiều Sở Sở: “Cô nhóc lùn này đã cứu con ra?”
Kiều Sở Sở: “?”
Nói ai lùn vậy? Cái ông đầu hói!

Bình luận (0)

Để lại bình luận