Chương 194

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 194

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh không thể làm như vậy, đó là toàn bộ tâm huyết bốn năm của em, là em cực cực khổ khổ vẽ a! Cầu xin anh, cầu xin anh!”

Cô quỳ xuống, nắm lấy ống quần của hắn, đầu mặt chật vật ướt đẫm, vừa nói vừa rơi nước mắt: “Em cầu xin anh, Bạch Vân Yển, cầu xin anh trả lại cho em, đem tranh trả lại cho em a.”

“Làm sao, những bức tranh kia dù có chết đều em cũng phải mang theo vào mồ sao?” Hắn cười lạnh trào phúng, buông cái ly nhấc chân đá vào đầu cô, cô khóc ngất ngã trên mặt đất, thân thể quá mức căng thẳng dừng tê cứng, gào rống khóc thật lớn nhưng một lúc lâu vẫn không bò dậy nổi.

“Em cầu xin anh, muốn em làm cái gì cũng được, anh đem tranh trả lại cho em!”

“Em nhìn mình bây giờ xem,! Có khác gì với chó hoang sao!” Bạch Vân Yển dẫm lên bụng cô, hô hấp không thuận tiếng khóc nghẹn lại , mặt cũng nghẹn đỏ, bắt lấy chân hắn kêu thảm.

“Giống như súc sinh, bởi vì mấy bức tranh chết tiệt kia mà có thể quỳ xuống trước mặt tôi , nhìn thấy đàn ông khác cũng có bộ dáng con lừa này?” Hắn trào phúng , nhếch môi: “Nga, tôi đã quên, em còn có một người chồng trước, hắn dưới đất nhìn thấy bộ dáng này của em, không phải là bị tức đến đội mồ sống dậy chứ ?.”

“Hận mình lúc còn sống trên đời sao lại không đêm tranh của em ném đi, để em giống như một con chó quỳ gối dưới chân hắn, chịu hắn cấp tra tấn, đúng không?”

Lời nói dơ bẩn nhục nhã, bụng bị dẫm lên làm hô hấp đứt quãng, chỉ có thể giống như một con cá chết trừng lớn đôi mắt , bắt lấy ống quần hắn, khẩn cầu giây tiếp theo có thể được cứu vớt.

Bạch Vân Yển thủ đoạn độc ác như thế nào ,người bên ngoài sẽ không biết. Hắn có thể dùng mọi biện pháp để tra tấn cô chết đi sống lại. Rốt cuộc người đàn ông này phải đáng sợ đến mức nào mà chỉ dựa vào mấy bức tranh mà đã đoán được tâm tư của cô.

“Không vẽ tranh, đương nhiên vẫn còn việc khác để làm, cũng đã bốn năm, chúng ta cũng nên có một đứa bé. Tránh thai đã dùng lâu như vậy, nếu bỗng nhiên không dùng nữa, em hẳn sẽ nhanh chóng mang thai thôi .”

Vu Nhứ nghe hắn nói , liều mạng lắc đầu, nôn khan điên cuồng lắc đầu.

Cô không muốn mang thai, không cần đứa bé, không thể, cô không thể mang thai đứa con của người đàn ông này được. Dù bị nhốt bốn năm trong căn nhà này, sâu trong nội tâm cô vẫn nghĩ đến khả năng có một ngày mình sẽ được ra ngoài.

Nhấc chân khỏi bụng của cô , Vu Nhứ liều mạng mở to miệng mà hô hấp.

Bạch Vân Yển cong lưng, đem cô bế lên khiêng trên vai, hướng lên lầu mà đi .

Nơi đó không còn phòng vẽ tranh, dư lại cũng chỉ là ác mộng, quả nhiên hắn đem cô ném ở phòng ngủ, không lý do muốn cưỡng gian.

Hắn kéo ra ngăn kéo, theo bản năng muốn lấy áo mưa, sau đó ném, đổi thành một lọ dầu bôi trơn.

Cởi bỏ dây lưng, túm chặt hai chân cô kéo đến dưới háng của mình, tách ra hai đùi , xốc váy ngủ hướng lên trên, xoa xoa hoa môi khô khốc có chút sưng, ở trên âm đế cũng chung quanh bôi hơn phân nửa bình bôi trơn, dùng ngón tay cắm vào trong huyệt hai lần.

Thân thể của cô bắt đầu hơi giãy giụa, muốn bò dậy.

“Tôi cho phép em động sao!”

Không một lần tránh thoát bị hắn gian dâm, chỉ cần hắn bắt đầu vuốt ve thân thể của cô, kết cục của giãy giụa cũng chỉ có một vòng cưỡng gian ác liệt hơn thôi .

Vu Nhứ khóc lóc nắm đầu giường, nỗ lực muốn đem thân thể bò lên trên , không cam lòng kèm theo cầu khẩn u: “Anh đem tranh, trả lại cho em!”

“Em không có tư cách cùng tôi bàn điều kiện.”

Nhục huyệt ẩm ướt , một khắc hắn đút dương vật vào liền mượt mà mà chạm thẳng vào tử cung, tính ái giao triền, hai chân cô banh thẳng, đôi tay liều mạng đánh lên giường, thống khổ —a a— kêu thảm, mỗi một lần thao hắn đều đem tử cung cô căng tràn, hồi lâu vẫn không dâng lên bất cứ khoái cảm nào. Nhưng hắn lại có khoái cảm cưỡng gian , tàn nhẫn ấn bụng, cho cô một kích trí mạng .

Bình luận (0)

Để lại bình luận