Chương 194

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 194

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng Triệu Thanh Quân lại chẳng thấy có vấn đề gì cả. Ngược lại, ông ta còn thấy thí¢h chí, cam nguyện có thể dừng lại ở thời khắc này vĩnh viễn.
Ông ta quay đầu, thấy Tiểu Thừa vẫn luôn ở bên cạnh, đưa tay là có thể chạm tới.
“Anh này, nếu thật sự không còn cá nữa, anh sẽ không chờ nữa đúng không?” Gương mặt Triệu Thanh Thừa y hệt ông ta. Anh ta quay đầu chớp mắt hỏi ông ta như vậy.
Triệu Thanh Quân quên không trả lời, chỉ ngây ngốc cười.
Nó vẫn ở đây, vẫn luôn ở đây.
Thật tốt.
Triệu Thanh Yến đợi cả buổi chiều ở ngoại ô thành phố, nhưng đến khi trời tối vẫn không thấy chú ba.
Ông tự cười mỉa, bản thân còn đợi chờ gì nữa chứ.
Là ông đã suy nghĩ quá nhiều, đó chỉ là một bên tình nguyện mà thôi.
Nghĩ vậy ông liền quay xe trở về nhà.
Không phải trở về biệt thự nhà họ Triệu, mà về phòng khách sạn cố định của mình.
Ông cần một chút không gian riêng tư.
Gần đây tɾong trường có quá nhiều điều phải lo lắng, không giống như Đại học Bắc Kinh, sinh viên Đại học T thí¢h làm những hành động không được nhịp nhàng.
Tất nhiên, với tư cách là hiệu trưởng mới thì ông phải chịu trách nhiệm giải quyết tất cả các vấn đề sao cho phù hợp với mọi trường hợp, vì thế cả ngày luôn mệt mỏi không chịu nổi.
Nhưng ông đã đồng ý giúp anh cả quản lý lớn học T nên đương nhiên muốn cố gắng hết sức.
Vì lợi ích của gia tộc, sau nhiều năm Triệu Thanh Yến lại bước vào con đường làm quan thêm lần nữa. Ông từ bỏ thân phận học giả đáng kiêu hãnh và vướng vào mùi tanh hôi của quyền lực.
Giống như làm t̠ình, hươռg vị này khiến người ta hít thở khó khăn nhưng lại cũng thật kích thích.
Dựa vào thế lực của gia tộc để đạt được quyền lực, và tự mình nắm được quyền lực tɾong tay là hai khái niệm khác nhaụ
Mọi người sẽ tôn trọng anh vì “Anh là ai” chứ không phải vì người nhà anh là ai.
Dạo gần đây Triệu Thanh Yến lộ diện trước công chúng nhiều hơn, người ta nhìn thấy ông sẽ cung kính gọi một tiếng “Hiệu trưởng Triệu”.
Bản thân ông cũng khá biết cách khéo léo đưa đẩy, khi chào hỏi một quan chức hoặc thiếu gia khá mờ nhạt, ông sẽ tử tế nói một câu “Xin chào”.
Sau khi quay đầu thì sẽ quên họ ngay lập tức.
Lúc này Triệu Thanh Yến đỗ xe bên ngoài khách sạn rồi bước xuống xe, nới lỏng cà vạt sau đó nằm trước mui xe hút thuốc.
Đêm đã khuya, ông phà ra mấy vòng khói và ngước nhìn tòa nhà cao nhất thủ đô.
Đây là khách sạn được đích thân ông phê duyệt xây dựng khi còn ở tɾong chốn quan trường.
Cổ đông đều là những doanh nhân được ông tạo điều kiện thuận lợi, giao cho họ khu vực phồn hoa thịnh vượng nhất.
Vốn dĩ họ muốn chia cổ phần cho ông để báo đáp lòng tốt của mình, nhưng Triệu Thanh Yến không lấy mà chỉ muốn một căn phòng cố định ở tầng trên cùng.
Xuân đi thu đến, những doanh nhân đó đều bị bỏ tù, các cổ đông đã thay đổi mấy lượt và quy mô khách sạn tăng gấp ba lần, không còn dáng vẻ như trước đây nữa.
Thậm chí mọi người còn không biết nhân vật tầm cỡ nào mà lại có một căn phòng đặc biệt ở tầng trên cùng.
Nhìn lên trên còn không thể thấy cửa sổ phòng đó có sáng hay không.
Nghĩ lại thì đối với những người khác, việc ai sống ở tầng trên cùng có lẽ không có gì khác biệt.
Ông nhìn tất cả mọi người từ một nơi cao, và chính ông cũng là một sự tồn tại nhỏ bé.

Bình luận (0)

Để lại bình luận