Chương 194

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 194

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đèn trong phòng khách bật sáng, có phải là con của dì Đào đã về nhà không?

Bà nói rằng ngôi nhà này là của con cái bà, ngồi nhà nhỏ chỉ có hai tầng, cô ở trong phòng trên gác mái.

Để tránh lúng túng khi đụng mặt, cô bước nhẹ chuẩn bị lên lầu, tiếng dép lê ma sát mặt đất phát ra tiếng vang, không biết lỗ tai người kia có bao nhiêu mẫn cảm, trong phòng khách đột nhiên truyền đến tiếng nước ngoài cô nghe không hiểu.

Vân Tô Tô hoảng sợ quay đầu lại, một anh chàng cao lớn xuất hiện ở phía sau cô, mặc áo khoác màu đen, điển hình là diện mạo người phương Tây, sống mũi cao thẳng, đồng tử màu lam đang gắt gao nhìn chằm chằm cô.

Tóc hơi xoăn che trán, mày nhíu chặt, hắn không tức giận, ngược lại là một bộ nghi hoặc.

Hắn lại nói một câu, giọng nói hùng hậu trầm thấp, Vân Tô Tô nghiêng đầu nói: “Tôi nghe không hiểu”.

Có lẽ hắn nói bằng tiếng Thụy Điển, chàng trai suy nghĩ một lúc rồi nói lại.

“Em là bạn của mẹ tôi sao?”

Tiếng phổ thông không chuẩn nhưng cô nghe vẫn có thể hiểu được.

“Không hẳn, có thể coi là bạn của con trai mẹ cậu.”

Hắn nhíu mày càng nghiêm túc.

Hiển nhiên là hắn cũng nghe không hiểu.

“Thôi quên chuyện đó đi. Ngày mai nói sau, đã khuya rồi, đi ngủ thôi. “Hắn nói.

Vân Tô Tô cầu còn không được, cô rất xấu hổ, gật đầu xoay người chạy lên tầng trên.

Hắn nhìn thoáng qua bóng lưng hoảng loạn của cô đến khi cửa bị đóng lại, chuẩn bị đi đến phòng ngủ chính, mở cửa lại nhìn thấy mẹ nằm ở phòng ngủ của hắn.

Bụng lại đau một buổi tối, Vân Tô Tô ở trên giường lăn qua lộn lại nhịn đau, từng cơn từng cơn đau nhức, thật sự chịu không nổi, cô muốn đi nhờ mua chút thuốc.

Mới vừa xuống lầu, dì Đào đang cùng con trai ngồi trên sô pha vui vẻ nói chuyện phiếm, cười híp mắt lại, cậu bé bên cạnh uống sữa cười khẽ, thần thái ôn nhu như nước.

“Tô Tô, giới thiệu với con một chút, đây là con trai lớn của dì, tên tiếng Trung là Đào Đằng.”

Cô vịn lan can cứng ngắc cười, hơi muốn châm chọc cái tên này, nhưng bụng quá đau, cười cũng cười không nổi.

“Dì Đào…… bụng con đau quá, dì có thuốc không?”

“Trời ạ, làm sao vậy?” Dì vội vàng đứng dậy đi tới đỡ lấy cô.

“Chắc là do ăn phải cái gì đó rồi.”

“Bị ngộ độc sao?”

“Không, không nghiêm trọng như vậy…”

Bà nóng nảy, quay đầu lo lắng nhìn Đào Đằng: “Làm sao bây giờ, bác sĩ gia đình không thể đến ngay được, mẹ không biết lái xe.”

Đào Đằng buông ly trong tay đứng dậy: “Không có việc gì mẹ, con đưa cô ấy đến chỗ bác sĩ gia đình, nhanh thôi.”

“Vậy mẹ sẽ lập tức đi hẹn trước. ” Bà luống cuống tay chân chạy đi gọi điện thoại.

“Có thể đi không?”

Hắn chuẩn bị đỡ cô lại bị cô nhanh chóng né tránh, cô che bụng khom lưng gật đầu, thanh âm khàn khàn: “Có thể.”

Đào Đằng cười cười, nghiêng người nhường đường: “Vậy đi thôi, xe ở bên ngoài.”

Nụ cười của hắn không biết vì sao làm cho cô cảm thấy có ý đồ khác, hơn nữa tiếng phổ thông cũng nói chuẩn hơn lúc trước nhiều.

Dì Đào say xe, bà cũng không dám ngồi ô tô, chỉ dặn dò Đào Đằng đi nhanh lên.

Vân Tô Tô nằm ở ghế lái phụ, không chịu được nắm lấy dây an toàn, xe cuối cùng cũng chạy, cô nghe được ngón tay hắn có tiết tấu gõ tay lái, tốc độ xe dần dần tăng nhanh.

“Tô Tô.”

Thanh âm từ tính, đều tản ra hương vị hormone, tên gọi từ trong miệng hắn gọi ra, khiến cánh tay cô nổi da gà.

Quay đầu nhìn hắn, cửa sổ xe mở ra một khe hở, gió thổi vào thổi loạn mái tóc xoăn của hắn, môi mỏng nhếch lên độ cong, rất dịu dàng, đồng tử màu lam liếc xéo mắt cô.

“Là tên này, đúng không?”

“Không sai.”

Cô đau đến không muốn nói chuyện, lại nghe hắn nói.

“Cô là bạn gái của Quý Đỗ à?”

Mặt Vân Tô Tô biến sắc.

Đào Đằng lặp lại lời cô nói tối qua: “Bạn của con trai bạn mẹ tôi, không phải là bạn của Quý Đỗ sao?”

Thì ra hắn nghe hiểu được! Ngày hôm qua giả bộ ngây thơ, cô còn tưởng rằng hắn không biết.

“Không phải!”

Vân Tô Tô cắn răng nổi giận, khom lưng ôm chặt bụng: “Cậu có thể nhanh hơn nữa không? Tôi đau bụng quá.”

“Đương nhiên có thể.”

Nhưng một giây sau hắn đột nhiên dừng xe lại, nếu không phải có dây an toàn, chỉ sợ cô đã sớm bị quăng ra ngoài.

Xe dừng ở ngã tư đường, bốn phía đột nhiên xuất hiện mấy chiếc xe tải màu đen, vây quanh chiếc Porsche chính giữa.

Đào Đằng nhẹ nhàng cười, lông mày rậm nhíu lại, chậc lưỡi như đùa giỡn: “Hình như gặp chút phiền toái nhỏ.”

Trong lòng Vân Tô Tô chợt có dự cảm không tốt, thấy hắn nhanh chóng thay đổi vị trí, nói với cô: “Ngồi yên, sắp chạy rồi.”

Cô mở to mắt, tiếng gầm rú đạp chân ga làm cô giật nảy mình.

Ngay sau đó, chiếc xe lao ra ngoài cực nhanh, hoàn toàn không để ý đến chiếc xe tải nhỏ chặn đường, thân xe yếu ớt bị đâm vỡ một góc, chiếc xe đối diện không bị thương, chỉ bị lực xung kích đẩy về phía sau nửa mét, cứ như vậy mà bay về phía trước.

Đào Đằng thở phào nhẹ nhõm.

“Ha, tôi còn tưởng rằng Porsche sẽ bị đụng nát tươm.”

Cho nên hắn chính là đã sớm biết xe sẽ bị đụng nát tươm vẫn muốn lao ra ngoài, lấy mạng ra chơi sao?

Hỏng rồi, bụng cô ngày càng đau.

Đào Đằng nhìn sắc mặt cô cảm thấy không thích hợp: “Àii, nhẫn nại một chút nữa đi, sắp đến rồi đây, mấy chiếc xe vừa rồi, tôi nghi ngờ là tới tìm cô, cô chờ tôi cắt đuôi bọn họ lại đã.”

Vân Tô Tô liều mạng giữ dây an toàn, thanh âm khàn khàn: “Đúng là tới tìm tôi, đừng bỏ đi, mau tới chỗ bác sĩ trước, tôi thật sự đau muốn chết rồi.”

“Vậy được rồi, ba phút nữa là tới.”

Hắn đạp chân ga hết cỡ, mấy chiếc xe tải trong gương chiếu hậu lần lượt xông lên phía trước, đuổi bằng được, sắp đuổi kịp xe của hắn rồi.

Đoạn đường quẹo cua cực nhanh, lốp xe ma sát mặt đất phát ra tiếng cào xước chói tai.

Bình luận (0)

Để lại bình luận