Chương 195

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 195

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trái tim Nhan Thiến đập rộn ràng.
Không thể phủ nhận rằng khi giáo sư Nhan gọi tên cô bằng giọng nói tɾong trẻo lạnh lùng này, nghe rấtcó cảm xúc, giống như lúc đi học bị thầy giáo điểm danh, không mang theo một chút tình cảm nào, khiến cho người ta sau khi nghe xong sẽ cảm thấy sợ hãi.
Nhưng nghĩ đến việc tối hôm qua hai người ở trên giường tận tình giao hoan, cảm giác sợ hãi này lập tức biến thành cảm giác cấm kỵ, kích thích đến đầu trái tim, khiến cho nhịp tim của Nhan Thiến đột ngột tăng nhanh.
Cô vuốt những sợi tóc bị gãy ở hai bên mai, vén ra sau tai rồi mới bước vào văn phòng.
Vừa mới bước vào, liền nghe Nhan Tê Trì mở miệng nói “Đóng cửa lại.”
Vẫn với giọng điệu quen thuộc đó, như là đang nói chuyện với học sinh của mình.
Nhan Thiến nghe lời ngoan ngoãn đóng cửa, chu đáo hỏi “Giáo sư Nhan, có cần khóa không?”
Nhan Tê Trì ngồi sau bàn làm việc, nghe cô nói vậy liền ngẩng đầu lên, một tia sáng lạnh lẽo như lóe lên qua cặp kính gọng bạc, ông đem bút máy tɾong tay nắp lại, sau đó nói “Con nói xem?”
Nhan Thiến nhướng mày, ngón tay nhẹ nhàng ấn một cái, cửa liền khoá lại.
Khóa cửa xong, cô cũng không vội di chuyển, chỉ dựa vào cánh cửa đứng từ xa đối diện với người đàn ông.
Nhan Tê Trì cảm thấy buồn cười, thay đổi ngữ khí, dịu dàng hỏi “Sao không tới?”
Nhan Thiến lúc này mới mở miệng, hỏi một đằng trả lời một nẻo, nói “Hai nữ sinh vừa rồi đi ra ngoài nói rằng giáo sư Nhan rấtđẹp trai, lại gần trông còn đẹp hơn.”
“Rồi sao?” Nhan Tê Trì mặt không biểu tình hỏi.
“Con chỉ muốn đứng từ xa nhìn một chút, xem xem giáo sư Nhan có thật sự là đẹp trai hay không.”
Trong đôi mắt thâm thuý của Nhan Tê Trì hiện lên một nụ cười, ông đem ghế dựa đẩy ra sau một bước, tựa người vào lưng ghế, đôi ͼhân dài vắt chéo, dù bận vẫn ung dung nói “Không phải nói càng nhìn gần càng thấy đẹp sao? Con hẳn là nên lại gần xem mới đúng chứ.”
“Cũng đúng.” Nhan Thiến lúc này mới rời khỏi cánh cửa, từng bước một đi về phía người đàn ông, bộ váy màu trắng mềm mại chuyển động theo từng bước ͼhân của cô, làn váy nhẹ nhàng phấp phới, tràn đầy khí chất.
Chờ khi cô đến bên bàn làm việc, Nhan Tê Trì duỗi tay muốn nắm lấy tay cô, nhưng lại bị Nhan Thiến né tránh, cô nói “Giáo sư Nhan, nói chuyện thì nói cho đàng hoàng, sao lại động tay động ͼhân làm gì.”
Nhan Tê Trì bị bộ dạng kiều diễm và xinh đẹp của cô trêu chọc đến tim ngứa ngáy khó chịu, lại ngại hoàn cảnh đang ở trường học nên không thể không dè dặt khắc chế một chút, yết hầu khẽ chuyện động lên xuống, ông ho nhẹ một tiếng rồi hỏi “Hôm nay sao lại không trả lời tin nhắn của ba? Trong người không thoải mái sao?”
Mông Nhan Thiến tựa vào mép bàn, đứng nghiêng người, cúi đầu nhìn người đàn ông, nói “Buổi sáng đau đầu, eo đau, lưng đau…” Sau đó, liền không nói nữa.
Nhan Tê Trì hơi nâng cằm, chăm chú nhìn cô, lại không nghe ra được trọng điểm muốn nghe, chỉ có thể mở miệng hỏi tiếp “Nơi đó thì sao? Đau không?”
Nhan Thiến giả ngu “Nơi nào?”
Nhan Tê Trì vẫn nhìn thẳng vào mắt cô, không có nửa điểm né tránh, thẳng thừng nói “Tiểu huyệt…con.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận