Chương 195

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 195

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng Tạ Thu Thủy lại đoạt lấy viên thuốc đó, nuốt luôn xuống.
Lâm Xuân Lộ là người mềm lòng, mỗi lần cô ta làm chuyện gì đó, đều lấy chính mình làm mẫu thử, không thể làm thương tổn người khác được.
Tạ Thu Thủy hiểu rất rõ cô ta, cho nên trong lòng mới càng lo lắng không yên.
Cô hít sâu một hơi, bước về phía trước với tâm thế của người tráng sĩ một đi không trở lại.
“Tiểu Thủy!”
Khi Tạ Thu Thủy bước tới Xuân Lộ ở phía sau bỗng nhiên gọi tên cô, vẻ khinh bỉ trong giọng nói hoàn toàn biến mất.
Bước chân Tạ Thu Thủy dừng lại, quay đầu nhìn: “Chuyện gì vậy?”
Lâm Xuân Lộ lặng lẽ nhìn cô một lát, sau đó ngoảnh đi:
“Những người phụ nữ họ gọi là loại có thể chơi đùa một cách tùy tiện, cậu, không thể từ chối, chắc chắn muốn đi chứ?”
Cuối cùng cô ta cũng mềm lòng.
Tạ Thu Thủy gật gật đầu:
“Ừm, là do tớ có lỗi với cậu, không nhận một chút hình phạt nào, tớ lại thấy không yên lòng.”
Cô phóng khoáng bước ra khỏi phòng riêng.
Lúc nói chuyện thì hùng hồn đanh thép, đợi đến khi thực sự ra khỏi cửa rồi chân cẳng lại run lên.
Sự hư hỏng của Lâm Xuân Lộ, đều có liên quan đến cô, cho nên cô đáng đời.
Chỉ một đêm mà thôi, có lẽ, có lẽ cô có thể thoát thân. Cô đẩy nửa xe rượu để cổ vũ cho chính mình, chưa ăn thịt heo bao giờ, chả nhẽ còn chưa từng thấy heo chạy hay sao?
Nhưng ngay khi bước vào cô đã đứng hình, bên trong chỉ có hai người đàn ông, Giang Viễn và Trình Hiểu Lễ.
Vài ý nghĩ nhanh chóng lóe lên trong đầu cô, tại sao hai người này lại đến cùng nhau?
Là trùng hợp, hay do ai cố ý sắp xếp?
Mặc dù lớp trang điểm đã thay đổi đến mức khó nhận ra, nhưng Tạ Thu Thủy vẫn có cảm giác rằng mình sẽ bị nhìn thấu ngay lập tức, có ý nghĩ muốn rút lui.
Nhưng cô đã đồng ý với Lâm Xuân Lộ, chỉ một lần này thôi, những vết bầm tím trên ngực cô ta, đâu thể do cô ta tự làm ra được đúng không?
Lúc này lòng cô rối bời, cầm lấy chai rượu rót cho hai người.
rót rượu cho mình, anh ta thậm chí còn không nhìn Tạ Thu Thủy một cái.
Khi Tạ Thu Thủy quay đầu rót cho Giang Viễn, cánh tay to lớn của cậu ta vươn ra, ôm Tạ Thu Thủy vào trong l*иg ngực của mình.
Lòng Tạ Thu Thủy run rẩy, ngồi xuống đùi cậu ta, ngay cả một tiếng cũng chẳng dám ho he.
Không biết Giang Viễn có phải đang giả bộ hay không, hỏi: “Em tên gì?”
Tạ Thu Thủy nuốt nước bọt: “Song Nhi.”
Lời vừa ra khỏi miệng, phát hiện giọng nói của mình quả nhiên đã thay đổi, trở nên mỏng, âm đuôi càng không dễ ngừng lại, như thể được cố tình kéo dài, khiến giọng nói quyến rũ hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận