Chương 195

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 195

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dâm Dương Hoắc tinh được chăm sóc mấy chục năm, cớ sao giờ lại bỗng giết người chứ? Mà còn tấn công người thân thiết với mình.
Yến Tuyền yêu cầu Thái Cấn Sinh suy nghĩ thật kỹ xem trước khi Dâm Dương Hoắc tinh ra tay thì có biểu hiện gì bất thường không.
Thái Cấn Sinh lắc đầu: “Thời gian hái Dâm Dương Hoắc là vào tháng tám, trước Trung thu nô tài đã ngắt hết lá cây của nó nên bây giờ chỉ ngó nghiêng tình hình mỗi ngày của nó thôi. Xem nó cần tưới nước hay bón phân, không khác gì trước đây.”
“Liệu thê tử ngươi có từng đắc tội với nó không?”
“Nó là cái cây rụng tiền của nhà nô tài, bọn nô tài sao dám đắc tội nó chứ.”
Chuyện này đúng là kỳ quái.
“À phải rồi.” Thái Cấn Sinh đột nhiên nhớ ra điều gì đó bèn nói: “Trước đây nó từng nói với nô tài một câu, hình như có thứ gì không bình thường ở trong đất. Nô tài hỏi nó là cái gì thì nó cũng không biết.”
Trong đất? Yến Tuyền vô thức nhìn dưới chân, không có gì bất thường cả.
Không thể tìm ra nguyên nhân, sau đó Yến Tuyền đành bảo Hoa Dung đi thông báo cho Tống Thanh Dương rồi hai người mang theo đồ ra hậu hoa viên để xem xét kỹ hơn hiện trường xảy ra vụ việc.
Thi thể của Diêu thị vẫn chưa được chôn cất, được Thái Cấn Sinh cất trong phòng. Ông ta không dám nói cho người khác biết, lúc tới nói cho Yến Tuyền cũng đã phải suy nghĩ rất lâu. Bây giờ Dâm Dương Hoắc tinh mất khống chế đi giết người, sau này không biết nó còn làm ra chuyện gì nữa. Chuyện này dù sao cũng là án mạng xảy ra trong Tống phủ, thay vì đợi mọi chuyện phanh phui để Yến Tuyền và mọi người tới truy cứu thì chẳng thà bây giờ chủ động nhờ bọn họ hỗ trợ tìm hiểu vấn đề, cũng gọi là để thê tử đáng thương của ông ta được chết nhắm mắt.
Thân xác của Diêu thị bị hút cạn sạch chỉ còn lại bộ xương khô, bên ngoài có một lớp da, toàn bộ lục phủ ngũ tạng trong cơ thể đều đã không còn, nào còn vẻ xinh đẹp như khi còn sống nữa.
Trên người nàng ta không có vết thương lớn, chỉ mỗi lỗ rốn là bị tàn phá. Theo lời Thái Cấn Sinh, rễ cây của Dâm Dương Hoắc tinh đã xâm nhập vào cơ thể nàng ta từ phần rốn.
Không hiểu sao, Yến Tuyền chợt nhớ tới món vịt bát bảo, cũng khoét một lỗ trên bụng và móc lục phủ ngũ tạng ra.
Yến Tuyền bảo Tống Thanh Dương tránh đi rồi lấy cây sáo quỷ thổi, nàng định triệu hồn phách của Diêu thị tới để hỏi cho rõ ngọn ngành đêm đó đã xảy ra chuyện gì, người biết rõ nhất chính là nàng ta.
Quả nhiên hồn phách của Diêu thị ở ngay gần thi thể, tiếng sáo vang lên khiến nàng ta lập tức bị hút qua. Theo lời của Diêu thị, tối đó nàng ta uống hai bát nước nên nửa đêm buồn tiểu tỉnh giấc, sau đó xuống giường đi tới nhà xí.
Nhà xí cách đó không xa, ánh trăng ngoài trời sáng sủa nên nàng ta cũng không cầm theo đèn. Trên đường đi, Diêu thị nghe thấy có tiếng sột soạt từ trong bụi cỏ, nhìn hướng đó thì có vẻ là chỗ của Dâm Dương Hoắc tinh, nàng ta sợ bảo bối kiếm tiền có mệnh hệ gì nên vội vã tới xem.
Nàng ta nhìn thấy cây Dâm Dương Hoắc tinh bị hái trụi lủi đang lắc lư từ bên này sang bên kia, dường như nó muốn chui ra khỏi mặt đất, thế là nàng ta bèn hỏi: “Đại tiên, ngài muốn làm gì vậy?”
Một lúc lâu sau nó mới nói: “Ta muốn ra ngoài hít thở không khí, ngươi qua đây giúp ta một chút.”
“Ngài có thể ra khỏi đất rồi sao?”
Trước đây Diêu thị đã từng nghe Thái Cấn Sinh nói, chỉ cần tu luyện tới thời điểm nhất định, dù có rời khỏi đất thì Dâm Dương Hoắc tinh vẫn có thể tồn tại được.
“Đúng vậy, nhưng vẫn cần sự trợ giúp của ngươi một chút.”
Nàng ta cứ tưởng là giúp nó rút rễ cây ra khỏi đất, không ngờ vừa mới chạm vào thân rễ của nó thì những nhánh rễ nhỏ bé lộn xộn đã nhanh chóng quấn lên tay Diêu thị. Chẳng mấy chốc, khắp cơ thể cũng bị nó bao phủ, vạt áo của nàng ta bị đẩy ra, nương theo ánh trăng, Diêu thị cúi đầu nhìn xuống.
Chỉ liếc mắt đã thấy rễ cây đó quấn lên hai bầu vú đầy đặn, vừa kỳ dị lại vừa nhục dục.
Rễ cây nhỏ bé lướt trên cơ thể nàng ta, tựa như đang tìm kiếm thứ gì đó, ngứa ngáy nhưng lại rất thoải mái. Bỗng nhiên, nàng ta nhớ trước đây Thái Cấn Sinh từng mua triền nhân tinh về cho nàng ta chơi, thầm nghĩ chẳng lẽ Dâm Dương Hoắc tinh cũng chơi giống như triền nhân tinh chăng? Thế là Diêu thị không ngăn cản nữa, không màng trời rét, cứ thế cởi áo ra để dẫn thân rễ của nó đi xuống bên dưới.
Nàng ta cho rằng nó sẽ chui vào bên trong âm đạo giống như triền nhân tinh, song không ngờ thân rễ của nó lại dừng trên bụng, khi nàng ta cảm nhận được sự đau đớn thì thân rễ đã chui vào rốn, đâm vào bụng nàng ta rồi.
Diêu thị sợ hãi, vội vàng thét gọi Thái Cấn Sinh song đã muộn. Thái Cấn Sinh chưa kịp ra thì lục phủ ngũ tạng của nàng ta đã bị Dâm Dương Hoắc tinh quấn quanh, giống như vừa rồi quấn quanh hai bầu vú. Có điều lần này nàng ta không thấy gì nữa, cái gì cũng không thấy.
Không biết có phải vì trời lạnh không mà nghe Diêu thị nói xong, Yến Tuyền không khỏi rùng mình, da gà da vịt nổi lên đầy người.
Lời nói của Diêu thị vẫn chưa giải quyết được nguyên nhân tại sao Dâm Dương Hoắc tinh lại đột nhiên thay đổi tính tình đến như vậy, nàng chỉ có thể chắc chắn đây là lần đầu nó giết người nên mới không tiến thẳng đến rốn mà lướt quanh người rồi mới đi vào chỗ đó. Hơn nữa, sau khi Diêu thị chết thì cũng không bị nó ăn sạch hồn phách giống như quỷ, chắc vì bị Thái Cấn Sinh chặt đứt giữa chừng.
Yến Tuyền cúi đầu nhìn bụng mình một chút, rốn được coi là gốc rễ của con người, khi sinh ra ai cũng sẽ có dây rốn gắn liền với bụng. Dâm Dương Hoắc tinh cắm rễ xâm nhập vào trong, liệu có khi nào trong đất có thứ gì đó nên muốn thông qua rốn để tự trồng nó trong cơ thể con người không?
Nghĩ tới đây, Yến Tuyền ngồi xổm xuống đất, nhìn đất đai dưới chân. Nhìn bằng mắt thường thì không thấy có gì khác thường, có cảm giác giống như bùn đất bình thường.
Yến Tuyền lấy gương Hỗn Nguyên ra, soi vào mặt đất thì thấy một sợi khí đen nổi trong đất vàng.
Yến Tuyền giật mình, khí đen này từ đâu ra đây?
“Sao vậy? Muội tìm thấy gì à?” Tống Thanh Dương đứng phía xa thấy nàng đột nhiên lấy gương Hỗn Nguyên ra soi vào đất, tưởng nàng phát hiện ra điều gì đó bèn vội hỏi.
“Đúng là có điều không ổn.” Yến Tuyền không ngẩng đầu, tiếp tục cầm gương Hỗn Nguyên tìm kiếm ngọn nguồn của làn khí đen trên màn đất.
Dọc đường xem xét, nàng phát hiện từng tấc đất đều bốc lên một luồng khí đen, không chỉ hậu hoa viên mà từ đất bên ngoài cũng xuất hiện không khí đen, chúng rất nhỏ bé, giống như những con giun đất trong lòng đất, đôi khi chúng sẽ chui ra khỏi mặt đất, chui ra ngoài và chui vào cơ thể của những sinh vật trên mặt đất.
Làn khí này có phần khác biệt với âm khí tà khí mà trước đây bọn họ từng thấy, nó dày đặc hơn, nhưng lại không khiến người ta cảm thấy âm u lạnh lẽo, khi tiến vào cơ thể thì cũng không cảm nhận được điều gì không ổn.
Yến Tuyền nhìn thấy làn khí đen tiến vào chân mình, chỉ có chỗ Tống Thanh Dương đứng là không có khí đen xuất hiện. Mỗi nơi hắn đi tới thì khí đen sẽ tự động trốn vào trong đất, biến mất không còn tung tích. Nhưng khi Tống Thanh Dương đã đi qua thì làn khí đó lại bắt đầu lan ra.
Khí đen mà có thể bị Tống Thanh Dương xua đuổi chắc chắn không tốt, có lẽ Dâm Dương Hoắc tinh chịu ảnh hưởng của khí đen đó nên mới đột nhiên giết người, nếu không thì không có cách nào để giải thích tất cả những điều này.
Giờ bắt đầu là vấn đề rồi đây, khí đen này xuất hiện từ đâu?
Yến Tuyền nhìn quanh sân, nơi nào trong đất cũng có khí đen, chẳng lẽ nó đang hướng về phía nàng?
Yến Tuyền cứ nghĩ chúng nhắm vào nàng nhưng nàng đã nhanh chóng phát hiện ra mình đã nhầm. Không chỉ đất trong phủ bọn họ chứa khí đen mà bên ngoài cũng có, từng tấc đất trong Kinh thành đều có khí đen bốc lên, bọn chúng không ngừng xâm nhập vào cơ thể người nhưng không một ai phát hiện ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận